QUÊ HƯƠNG NẾU AI KHÔNG NHỚ

     

Suy nghĩ về câu thơ: Quê hương nếu ai ko nhớ. Sẽ không lớn nổi thành người – bài làm 1

Nhà thơ Đỗ Phủ đã từng viết.

Bạn đang xem: Quê hương nếu ai không nhớ


“Khóm cúc nở hoa đã nhị lầnLàm tuôn rơi nước mắt ngày trước”

Một chiếc cảm xúc u uẩn của một Đỗ Phủ kì tài lúc nhớ về quê hương đã không khỏi khiến ta phải xúc động, phải trào dâng một nỗi niềm thương nhớ với “Quê hương”.

Khi ta còn nhỏ, những vần thơ về quê hương đã luôn luôn theo ta qua lời dìm của bà, của mẹ. Quê hương theo ta khi ta chơi, khi ta cười, khi ta ăn, khi ta ngủ. Quê hương là gì? Xưa ni chưa tất cả ai định nghĩa nổi. Nhưng với một phong thái rất Việt Nam, Đỗ Trung Quân đã khiến những người bé xa quê phải bật khóc.

Quê hương mỗi người chỉ mộtNhư là chỉ một mẹ thôiQuê hương nếu ai không nhớSẽ ko lớn nổi thành người.

“Quê hương” nhì từ “thiêng liêng” nhất của một đời người. Nó là mảnh đất kính chào đón sự khởi đầu của cuộc đời, một sinh linh. Bé người ta không thể có hai quê hương cũng như ko thể có hai người mẹ. Mảnh đất quê hương yêu thương dấu nhưng nơi ấy mang đến ta hạt gạo ta ăn, ngụm nước ta uóng, là nơi đã đón nhận những bước chân chập chững đầu đời. Quê hương ấm áp, ngọt ngào như chiếc sữa mẹ, nuôi lớn ta từng ngày, từng ngày. Với Đỗ Trung Quân “Quê hương” thân thương là thế. “yêu dấu là thế. Từ “chỉ một” như muốn nhắc nhở bọn chúng ta, quê hương là duy nhất, nếu ai mà không nhớ quê hương, người đó sẽ không thể lớn nổi thành người”. “không lớn nổi không phải là cơ thể không lớn lên, ko phải là bé người ta cứ bé xíu mãi, nhưng “không lớn nổi” có nghĩa là không trưởng thành một con người thật sự. Người mà không nhớ về cội nguồn, gốc rễ, ăn cháo đá chén thì người đó không tồn tại đạo đức, không xứng đáng là một bé người.

Với tất cả bọn chúng ta, quê hương là một thứ gì đó gần gũi đến kỳ lạ. Như lúc ta ăn một trái lê, ngửi một bông hoa, vị thơm ngọt của nó gợi nhắc ta về với quê hương; nơi có những cánh đồng trải nhiều năm xa mãi, những kho bãi cỏ xanh thơm mùi thảo mộc, những chiều hoàng hôn bình yên, ta ngồi chú ý gió hát. Mặc dù có đi đâu xa, hơi thở của quê hương vẫn mặt ta, để ta luôn luôn có một góc nhỏ bình yên với tâm hồn. Lúc ta lớn lên, ta ra đi, bon chen, lặn lội bên trên đường đời. Từng nào mệt mỏi, từng nào tủi hờn, ấm ức, ta vẫn cố chịu, để rồi lúc trở về nhìn thấy rặng tre đầu làng, con đê trước sông và nhận ra mái nhà rất gần gũi của ta đâu đó vào xóm, ta lại bật khóc, tiếng khóc vỡ òa ra vì để trú hết tủi hờn, đau buồn, tiếng khóc vờ do một niềm hạnh phúc vô bờ bến. Ôi ! Sao nhưng mà yêu thương thế!

Về với quê hwong, như về với kí ức, như về với bản chất con người thuần túy, quê hương đến ta sự im ả, tĩnh lặng, sự bình dị, thanh tịnh. Ta như điên cuồng muốn ôm lấy quê hương nhưng hôn, nhưng yêu. Ta như muốn chạm tay vuốt ve sầu tất cả mọi thứ, rồi hét lên rằng “Quê hương ơi! con đã về”. Ta chỉ muốn quan sát hết, thu hết mọi sự yêu thương thương ấy để vào trong tim, mang đến nó thuộc sống, thuộc chết với ta. Như vậy ta sẽ chẳng còn cô đơn, chẳng bé thương nhớ nữa.

Mọi sự vật nơi đây đều có một linh hồn riêng biệt. Linh hồn ấy tồn tại chẳng đổi thay. Mọi linh hồn ấy đều sẵn sàng dang tay kính chào đón ta trở về. Dòng đụn rơm này, loại cây đa già này, cả loại mùi ẩm mốc của đất quê này… Tất cả, tất cả đều vây lấy ta, trò chuyện với ta, hơn hết bọn chúng đã đỡ đần ta chữa lành mọi vết thương lòng.

Với ta, quê hương luôn luôn gắn với vòng tay của bà, của mẹ, là nụ hôn, là giọt nước mắt. Quê hương thơm mùi hương canh cà chua, tròn như quả cà, xanh như màu sắc rau muống luộc. Đâu phải bởi vì chưa từng ăn những thứ đó, mà lại sao giờ đây, nó lại ngon đến thế!. Quê hương sôi nổi với mộc mạc vào những câu chuyện vui rôm rả của thôn xóm láng giếng mỗi buổi tối trăng sáng, là nụ cười ngây thơ đến mê hồn của lũ trẻ con. Ta muốn yêu, yêu thương hết tất cả mọi thứ của mảnh đất này.

Quê hương là một đồ vật gi đó như giàng buộc, như một thứ kỳ diệu khiến ngày ta phải ra đi, tiến một bước nhưng muốn lùi nhị bước. Phải ra bến xe pháo nhưng lại chạy ra sông ngồi ngẩn ngơ một lúc, ngắm nhìn loại suối bạc lấp lánh đến chói mắt khi mặt trời chiếu xuống. Quê hương ơi là quê hương!

Lại một lần nữa – ta khóc – ngày ta phải ra đi – đến giờ, ta còn quyến luyến. Kì lạ sao ta đi chậm như thế, cứ xuất xắc ngoảnh lại như thế, cây đa đầu buôn bản đã xóm mờ lắm rồi mà lại ta vẫn ngờ nó chỉ mới kia thôi. Trong trái tim bỗng thấy bâng khuâng, xao xuyến lạ! Ta ngạc nhiên vày thấy sao lá vẫn xanh, nắng vẫn quà ươm phủ lên cảnh vật.

Thật thế, quê hương như tiết thịt ta, kể từ khi lọt lòng, ta đã trao mang đến nó nửa linh hồn của mình do vậy đi đâu cũng nhớ, cũng thương.

Xem thêm: “ Kẻ Mạnh Không Phải Là Kẻ Giẫm Lên Vai Người Khác, Please Wait


“ Quê hương là con diều biếcTuổi thơ nhỏ thả trên đồng”

Quê hương luôn hiện ra vào làn nước mắt nhớ nhung trong những đêm.

“Ngẩng đầu nhìn trăng sángCúi đầu nhớ cố hương”.

Quê hương vẫn mãi mãi yêu thương như thế!, Như thế!!

Suy nghĩ về câu thơ: Quê hương nếu ai ko nhớ. Sẽ ko lớn nổi thành người – Dàn ý

I/ Mở bài xích :


II/ Thân bài xích :

1/ Giải mê thích ý nghĩa của khổ thơ

_ Quê hương là gì ? Đã bao lần ta tự hỏi . Và

+ Phải chăng đó là nơi ta cất tiếng khóc xin chào đời. Rồi mảnh đất hiền từ ấy lại mở lòng đón thay ruột của ta

+ Nơi ấy có phụ thân mẹ các cụ tổ tiên với những người thân khác.

+ khi ta còn bé nhỏ thơ, quê hương vào ta không phải là cái gì cao sang trọng xa lạ. Nhưng nó thật cụ thể gần gũi với thân thiết biết bao nhiêu. Có thể là lời ru của mẹ, của bà, một tiếng con gà trưa, một cánh diều no gió, một gốc đa bến nước bên làng, một nhỏ đò ven sông, một nhỏ đường nhỏ sớm chiều đi về, một lũy tre xanh…Tất cả như cham khắc vào trung tâm hồn ta. Và ta gọi đó là quê hương.

+ lúc ta lớn lên, quê hương vào ta còn là một một nếp sống văn minh cao đẹp : đói mang đến sạch, rách cho thơm ; là tấm lòng nhân hậu tương thân tương ái, là đạo nghĩa thủy thông thường giữa người với người ; là truyền thống đấu tranh anh dũng để xây dựng bảo vệ của người dân quê. Và ta gọi đó là linh hồn của quê hương

Quê hương vào ta thật đẹp đẽ cùng thiêng liêng. Nhưng

_ Nói “Quê hương nếu ai ko nhớ – Sẽ không lơn nổi thành người” là bên thơ muốn nhấn mạnh vai trò, tầm quan tiền trọng của quê hương trong việc sinh ra phát triển nhân phương pháp của mỗi nhỏ người

2/ Nghị luận vấn đề :

a/ bởi sao “ Quê hương nếu ai ko nhớ – Sẽ không lớn nổi thành người” ?

_ Nếu mẹ nuôi ta lớn lên bằng nguồn sữa tinh khiết ko bao giờ cạn. Mẹ dạy dỗ ta từ những tiếng nói đầu tiên, từ những bước đi chập chững ban đầu thì quê hương lại hào hiệp cho ta tất cả những gì nó có. Ôi quê hương là mẹ, là ngày tiết thịt là hơi thở của mỗi bọn chúng ta

_ Nhớ về quê hương, tất cả nghĩa là ta nhớ đến cội nguồn, nhớ đến công dưỡng dục sinh thành của mẹ của quê hương

_ bên thơ thật tất cả lí khi mang lại rằng : nêu ai đó không nhớ đến quê hương, sẽ không lớn nổi thành người.

+ Bởi truyền thống của dân tộc chúng ta là “Uống nước nhớ nguồn”, “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”.

+ Nếu ai đó trong bọn họ lại sớm quên đi nguồn gốc của bản thân , ăn cháo đá bát, phủ nhận những gì quê hương dành cho mình, đi ngược lại truyền thống đạo lí của phụ thân ông thì sao bao gồm thể trở thành người ( Hiểu theo nghĩa là một nhân phương pháp hoàn thiện )

Không chỉ nêu ra tầm quan trọng của quê hương, bên thơ còn cho chúng ta thấy

b/ Quê hương có vai trò như thế làm sao trong việc tạo dụng tâm hồn nhân giải pháp mỗi bé người .

_ Quê hương là cái nôi đầu tiên nuôi dưỡng vai trung phong hồn, nâng cánh ước mơ mang đến ta

+ Bằng hạt lúa, củ khoai quê hương nuôi ta lớn khôn từng ngày

+ Nhưng trọng tâm hồn ta sẽ nghèo đi biết bao nhiêu nếu như trong giấc ngủ không có tiếng mẹ ru : dòng cò lặn lội bờ ao; không tồn tại những phái nữ công chúa, chàng hoàng tử,ông tiên ông bụt trong lời kể của bà. Tâm hồn ta sẽ cằn cỗi biết từng nào nếu không có cái thưở trèo me trèo xấu hoặc mơ về dáng vẻ hình ai đó nơi trường xưa phố cũ.

+ Một đền thờ các bậc nhân vật cứu nước, hoặc các danh nhân văn hóa; một lễ hội truyền thống mang đậm màu sắc sắc tín ngưỡng; một phong tục của xóm quê…Tất cả đều giản dị, giản dị đến mức tường chừng như chẳng có gì để nói. Nhưng đến một thời gian nào đó, ta mới chợt nhân ra những điều giản dị của quê hương đã thấm đẫm hồn ta tự thời điểm nào. Nó là gách nối giữa quá khứ, thực tại cùng tương lai, để xây đắp, hun đúc trong ta một nhân cách phù hợp với truyền thống của dân tộc. Cùng nó cũng là động lực thúc đẩy và nâng cánh ước mơ đến ta

_ Người không tồn tại quê hương đất nước là người tự tước bỏ động lực lớn lớn, có tác dụng nghèo đi đời sống chổ chính giữa hồn

+ Ngược lại, có một ngày nào đó ta không yêu quê hương, ta coi rẻ những kỉ niệm thuở ấu thơ; ta chối bỏ tổ tiên ông bà phụ thân mẹ; ta phủ nhận quá khú hào hùng của quê hương. Lúc đó ta tất cả thể trưởng thanh lên người được không tuyệt chỉ là một con quái vật hình người.

Xem thêm: Kích Thước Lỗ Thông Liên That Bao Nhiều Là Bình Thường, Thông Liên Thất

+ nhỏ người ta chỉ trở lên mạnh mẽ khi gồm sức mạnh của tập thể, của cộng đồng

+ Gia đình, quê hương chính là những tập thể, cộng đông đầu tiên bít chở, đồng cam cộng khổ phân tách ngọt sẻ bùi với ta; nâng bước ta trên bé đường phía trước

+ Ta quay lưng lại với quê hương cũng chính là ta đã tự tước đi mọi động lực của cuộc sống. Và trên bước đường phân phát triển, ta sẽ bị hất ra nề của cuộc sống…

c/ Suy nghĩ của bản thân …

_ quan liêu niệm quê hương ngày này đã được mở rộng : Đất nước là đơn vị đâu cũng là quê hương”…

_ Quê hương thật quan lại trọng với mỗi chúng ta, nhưng họ sẽ làm gì để đến quê hương luôn luôn là giàu cùng đẹp.

_ còn là học sinh bản thân sẽ có những đóng góp thiết thực gì ?

_ Hướng rèn luyện của bản thân để bao gồm thể đóng sgóp nhiều nhất mang đến quê hương