NHẤT SINH ĐÊ THỦ BÁI MAI HOA

     
*



Bạn đang xem: Nhất sinh đê thủ bái mai hoa

Tiểu luận Cao Bá Quát: Một đời lận đận vì... Hoa
Nhận xét về Cao Bá Quát, từ điển Văn học (NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1983) viết: “Ông sống nghèo khổ nhưng khinh thường bỉ những kẻ khom lưng uốn gối để được phong lưu và tin rằng mình gồm thể tự cụ đổi đời mình”. Họ Cao một đời tang bồng ngang dọc chọc trời khuấy nước, ko một lần vì công danh mà chịu “khom lưng uốn gối”, nhưng lại vày một loài hoa mà lại suốt đời trân trọng “cúi đầu” như trong một câu đối (của ông) được hậu thế truyền tụng:Thập tải luân giao cầu cổ kiếm,Nhứt sinh đê thủ bái mai hoa..Mai là một vào “tuế hàn tam hữu” (ba người bạn trong cơn giá rét) gồm tùng, trúc với mai, tượng trưng mang lại đức tính cao thượng trong sạch, luôn luôn giữ tròn khí tiết của bậc thiết yếu nhân quân tử, theo quan niệm của người xưa. Bởi vào ngày đông mon giá, vào khi những loài cây khác đều rụng lá khô cằn thì riêng tùng vẫn xanh, trúc vẫn tươi và mai vẫn nở hoa. Hoa mai nở cuối mon chạp đầu mon giêng âm lịch, trước tất cả những loài hoa khác, vì vậy người xưa gọi bảng yết tên những người đỗ đầu vào kỳ thi Hội (vào mùa xuân) là bảng mai.Hình tượng hoa mai đẹp đẽ cao khiết là thế, cho nên vì thế khi Cao Bá Quát tâm niệm: “Nhất sinh đê thủ bái mai hoa” gồm nghĩa là đã chọn mang đến riêng bản thân một lẽ sống trọng nghĩa khinh tài, một lý tưởng thiêng liêng cao cả, suốt đời dốc lòng hiến dưng cho chiếc đẹp, mang lại điều thiện. Cao Bá quát tháo xuất thân từ một xã quê gớm Bắc không chỉ nổi tiếng với những làn điệu quan liêu họ mượt mà, ngoại giả cả về thơ văn với khoa bảng của những con người hiếu học. Phụ thân ông mặc dù không đỗ đạt gì như nhiều người không giống trong cái họ, nhưng là một đơn vị nho danh tiếng. Người cha kỳ vọng vào nhỏ đường khoa cử của bé cái. Ông đặt tên đến hai người nhỏ sinh đôi của bản thân là Bá Đạt cùng Bá quát mắng theo tên hai trong tám kẻ sĩ đời Chu (bên Tàu), với ước mong hai nhỏ cũng sẽ trở thành những bậc hiền nhân. Cao Bá quát mắng tự đặt tên cho khách hàng là Chu Thần cũng ngụ ý đó.Cao Bá quát được rèn luyện nhân giải pháp và tài năng theo khuôn khổ giáo điều của đạo Khổng: nâng cấp học vấn, tu dưỡng bản thân, hết mình thờ vua giúp nước. Ông mơ tưởng một chế độ phong kiến tốt đẹp, trên bao gồm vua thánh tôi hiền, dưới bao gồm muôn dân yên vui no ấm. Thơ văn ông bàng bạc ánh trăng thanh với lấp lánh sắc mai vàng từ một tình yêu vẻ đẹp thiên nhiên, trăn trở bên trên từng bước đường thiên lý một nỗi cực nhục của phận người lầm than nô lệ. Ko bằng lòng với cảnh vạn vật thiên nhiên và bé người đang mún manh rệu rã, ông “quyết luân chuyển bạch ốc lại thọ đài”, muốn vẽ cần bức tranh toàn bích về một làng hội như thời Thuấn Nghiêu, khởi nguyên từ những hạt mai bên trên núi đá và rực rỡ một mùa xuân đầy hương sắc thông thường cho mọi người:Đầu non nắm hạt mai gieoGiống thanh gửi chốn núi đèo xanh tươiNữa mai xuân điểm bầu trờiBức tranh tuyệt tác cho người xem chung(Tài mai - Trồng mai, Hoàng Tạo dịch thơ)Chàng thi sĩ - họa sĩ - chiến sĩ ấy lên đàng, lòng đầy ắp mộng mơ cùng túi thơ bầu rượu, hăm hở ra tài trị nước im dân như nhị nhà chủ yếu khách Y Doãn, Phó Duyệt đời Thương ngày trước (Tài tử đa thuộc phú). Thế nhưng, đường cử nghiệp không mấy khô hanh thông, bước hoạn đồ lại cha chìm bảy nổi. đấng mày râu ra đi, những ước ao trút hết can trường đến một cuộc sống nhân quần cao đẹp hơn, nào tốt chí khí chết giả trời ấy đã bị những kẻ tất cả quyền thế là đám vua quan lại ngày ấy vùi dập, siểm gièm. Ngoài biên thùy bọn thực dân Anh, Pháp lăm le âm mưu làng mạc tính đất nước, đời sống quần chúng lầm than khổ cực, trong khi đó vua quan lại lại quen thói xa hoa phung phí. Chí làm cho trai, mộng kẻ sĩ tạo động lực thúc đẩy chàng vạch một chí hướng vượt lên phía trên những xấu xa, đớn nhát để đạt đến những phẩm giá cao cả của bậc chính nhân quân tử:Những bản thảo cũ đầy bụi, chất đống trong bồ ráchCây mai con cũng cố ngoi lên vượt bức tường cao.(Kiến Bắc nhân lai, nhân thoại cố hương tiêu tức)Cũng bởi cảm phục trước tài năng của những người trai trẻ nhưng mà Cao Bá Quát không chút đắn đo, cần sử dụng muội đèn chữa bài xích thi phạm húy cho những thí sinh, quên rằng hành vi nầy bao gồm thể dẫn đến chỗ mất đầu như bỡn.

Xem thêm: Bát Tự Chuyên Đề Tập 4 - Top 18 Hoàng Hôn Dịu Dàng Tập 41 Mới Nhất 2022



Xem thêm: Sinh Viên Nên Mua Xe Máy Cũ Giá Rẻ Cho Sinh Viên, Xe Máy Cũ Giá Rẻ Cho Sinh Viên

Mấy phen vào tội ra tù, lên voi xuống chó, nhỏ người tự ví mình như cây mai võ, như bé chim tất cả sức bay cao cơ mà bị nhốt vào lồng ko thể cam lòng chịu để mang đến sóng gió cuộc đời vùi dập vẻ sáng sủa lấp lánh của nhị chữ Thiên lương:Thương cho chính mình hai chân quá ngắnCũng may còn giữ được tấm lòng bản sinh.(Vãn Lưu Nguyệt Trì Bắc thành khuyết vi diện biệt, phụng ký nhị thủ)Lý Bạch, đơn vị thơ vĩ đại Trung Quốc tất cả ảnh hưởng tương đối lớn đến các nhà thơ Việt nam - đặc biệt là Nguyễn Công Trứ, Cao Bá Quát. Với họ Cao, người đọc nhận ra thơ văn ông chan chứa một tấm lòng yêu nước, một thương cảm sâu sắc với nỗi khổ của nhân dân, một tinh thần phản kháng xã hội đen tối. Có mười một thế kỷ ngăn bí quyết giữa Lý - Cao, thế nhưng tư tưởng của hai nhỏ người ước mơ mải miết đi tìm cái Thiện, chiếc Mỹ ấy đã đồng hành vượt qua hạn giới thời gian. Trong đêm thanh vắng, nếu Lý Bạch đối diện với lòng mình:Cử đầu vọng minh nguyệtĐê đầu tư cố hương.(Ngẩng đầu ngắm trăng sángCúi đầu nhớ cố hương).thì Cao Bá Quát, vào những đêm như thế, tự vấn lòng mình ko thấy thẹn với gông cùm đang mắc vào người (Trường giang thiên - Vịnh mẫu gông dài). Họ Cao chỉ cúi đầu trước hoa mai, còn khi ngẩng đầu thì ngước chú ý tận không tính trời, những muốn vin vào mây mà lên rất cao mãi (Du vân). Những mẫu cúi đầu với ngẩng đầu như thế đã tạo nên con người trở nên cao niên hơn, lớn lao hơn. Điều ấy giải thích do sao thơ văn Lý ở Trung Quốc với Cao ở Việt phái nam đã độc chiếm những tình cảm rất mực thực tình trong trái tim mọi người. Cũng như họ Lý, Cao Bá quát tháo nghèo yếu chẳng đổi thay, uy vũ ko khuất phục, coi thường vương hầu, ngạo mạn phóng túng, dù đến chết vẫn một mực giữ tròn khí tiết người quân tử:Ở đỉnh núi Nguyệt Hằng,Trên đó bao gồm cây tùng cây bách chết một nửaNhưng vẫn bên nhau đứng trơ trơ giữa trời giá rét.(Đằng tiên ca - bài bác ca mẫu roi song)Một đời chỉ bái lạy hoa mai, họ Cao giữ lòng bản thân như cánh hoa sen “gần bùn nhưng mà chẳng hôi tanh mùi bùn”, được thẳng ngay như thân sen, tỏa hương thanh khiết như hoa sen. Giữa một xóm hội nhiễu nhương như thế, ông chẳng buồn đon đả đến chuyện bị khối kẻ cười vào cái phong thái mà họ cho là “quân tử tàu” của ông, miễn được “tay cầm cành sen mỉm cười mình tự biết mình” là đủ (Vãn du sài Sơn vũ hậu đăng sơn đầu đề bích, tứ thủ). Nhưng đâu chỉ một mình Cao tự biết mình, một Miên Thẩm cũng đã nhận ra Cao qua mối tình vong niên tri kỷ. Hay một Nguyễn Văn vô cùng vẫn còn cảm kích bé người khí khái cao thượng ấy nhưng viếng một câu đối tiếc thương:Thương thế tài điệu tót vời, khó khăn anh cực nhọc em, một cặp thuộc sinh lại cùng thác,Thôi nhỉ sự có đến vậy, đáng yêu đáng ghét, ngàn năm dây xấu cũng dây thơm.(Trúc Khê dịch)Cái án “tru di tam tộc” mà nhà nước phong kiến giành cho Cao Bá quát lác càng tạo cho nhân dân thêm yêu thương thương ông. 1.353 bài xích thơ cùng 21 bài bác văn xuôi của ông còn lưu truyền đến thời nay đã tạo nên điều đó. Cao Bá Quát, người đời sau có thể trìu mến gọi ông một cái tên mà ko sợ nhầm lẫn: “Chiến sĩ bảo vệ dòng Đẹp”. Thật vậy, loại “cúi đầu” kính cẩn trước hoa mai của ông đã trở thành biểu tượng cho bản lãnh hướng thượng của nhỏ người. Là “tín đồ” của một giáo phái mang tên là loại Đẹp, ông suốt đời search kiếm cho bạn và mang đến cả mọi người một hướng đi lên về phía Chân Thiện Mỹ. Nhân loại đã đang và sẽ còn tồn tại chiến đấu bởi cái đẹp - “Cái đẹp đã lên ngôi gắng thế cho cái xấu xa, thấp hèn, mẫu đẹp nâng đỡ bé người” (Dostoievski).“Cây mai võ” của thôn Phú Thị ngày ấy đã buông bỏ hết tinh lực cho những cánh hoa có tác dụng đẹp cuộc đời từ hơn trăm năm trước, thế nhưng chút hương nhưng mà hoa muốn gửi gắm vẫn còn lưu lại trong tâm địa hậu thế. Ôi, cái bé người suốt đời cần mẫn cúi đầu lạy hoa mai ấy, mọi người yêu thương thương cùng quý trọng loại “cúi đầu” của ông biết bao - một cái cúi đầu đã khiến ông trở thành bất tử!./.