Nàng Hoa Phượng Trong “Mỗi Năm Đến Hè Lòng Man Mác Buồn…”

     
(PLVN) -“Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn/ Chín mươi trong ngày hôm qua chứa chan tình thương/ tương lai xa cách hai đứa nhị nơi/ Phút thân cận nhau mất rồi/ Tạ trường đoản cú là hết người ơi…”. “Nỗi bi thảm hoa phượng” của nhạc sĩ Thanh Sơn thành lập và hoạt động cách trên đây gần 60 năm, nhưng mang đến đến bây chừ ca khúc này vẫn thực hiện xao xuyến trái tim bao lớp tuổi học trò từng độ hè về.

Bạn đang xem: Nàng hoa phượng trong “mỗi năm đến hè lòng man mác buồn…”


*

Nỗi bi tráng mang tên “Hoa Phượng”

Nhạc sĩ Thanh sơn (1938 - 2012) viết rộng 500 bài bác hát, trong những số ấy có rộng 200 ca khúc viết về lứa tuổi học trò. Với ông, kia là thời hạn rất đẹp. Khét tiếng nhất trong đề bài áo white của ông phải kể tới “Ba mon tạ từ”, “Lưu cây viết ngày xanh”, “Hạ buồn”, “Thương ca mùa hạ” và nổi tiếng nhất là “Nỗi bi tráng hoa phượng”.

Sinh thời, trong một lần nói chuyện với nhiều người yêu âm nhạc, nhạc sĩ Thanh Sơn cho biết, một đời ông đam mê âm thanh và sáng tác nhiều bài xích hát, được phần đông công bọn chúng mến mộ, tuy vậy mai này chỉ muốn người đời khi nhớ mang lại Thanh Sơn thì hãy nhớ về “Nỗi bi lụy hoa phượng”.

Sinh ra và béo lên tại tỉnh Sóc Trăng trong một mái ấm gia đình có 12 cả nhà em, Lê Văn Thiện (tên thiệt của nhạc sĩ Thanh Sơn) là tín đồ con trang bị 10. Tuổi thơ của ông rất cùng cực vì nên theo gia đình dọn nhà dịch chuyển nhiều nơi. Chuyện học hành của ông chính vì thế dang dở.

Nhạc sĩ Thanh tô từng kể, năm 1951, khi tham gia học Trường Trung học Hoàng Diệu (tỉnh Sóc Trăng), ông đã xem xét cô bạn cùng lớp. Đó là cô gái dễ thương, có cái brand name cũng thật đặc biệt quan trọng - Nguyễn Thị Hoa Phượng. Cũng vày cái tên quan trọng đặc biệt này mà lại thầy cô và bằng hữu trong trường không lúc nào gọi tên người con gái này bằng một chữ “Phượng”, cơ mà lúc nào thì cũng là “Hoa Phượng”.

Hoa Phượng là con của một mái ấm gia đình công chức từ sài gòn về làm việc tại Sóc Trăng. Cậu học tập trò tên Thiện học phổ biến với Hoa Phượng được hơn một năm, cảm xúc đang dần trở phải thắm thiết thì bất thần mùa hè năm tiếp theo cô gái cho thấy gia đình cô đã làm được điều gửi về lại sài Gòn.

Trước ngày phân tách tay, Hoa Phượng tất cả tìm gặp mặt Thiện địa điểm sân trường để nói lời từ biệt. Hai bạn chẳng nói gì nhiều, chỉ lặng chú ý nhau. Một hồi lâu sau, Thiện hỏi xin add để sau này liên lạc thì Hoa Phượng khom người xuống nhặt một cánh phượng trao cho Thiện cùng nói: “Em thương hiệu là Hoa Phượng, mỗi năm đến hè nhìn hoa phượng nở thì nên nhớ mang lại em”. Rồi từ kia 2 tín đồ bặt tin nhau.


*
Hình ảnh giới thiệu nhạc sĩ Thanh Sơn lúc còn là ca sĩ.

Năm 1955, cậu học trò thương hiệu Thiện đề xuất bỏ học giữa chừng để chen chân vào cuộc mưu sinh ở sài Gòn. Xứ sở phồn hoa đô hội, sau đầy đủ tháng ngày cạnh tranh khăn, tủi hờn, Thiện như ý được một gia đình giàu gồm nhận có tác dụng gia nhân với tầm lương tương đối hậu hĩnh đối với thời giá cơ hội đó - 150 đồng/tháng.

Thời còn nghỉ ngơi quê công ty Sóc Trăng, Thiện được nhạc sĩ Võ Đức Phấn (em út của nhạc sĩ Võ Đức Thu nổi tiếng dạy đàn ở tp sài thành những năm 1950 - 1960) nhận làm cho học trò. Và lúc tới Sài Gòn mưu sinh, phái mạnh trai vẫn cực kỳ mê nhạc. Nhờ tính tình thánh thiện lành, lấy được lòng ông chủ cần Thiện được phép tranh thủ đầy đủ giờ nhàn hạ để theo học tập lớp nhạc của nhạc sĩ Lê Thương. Các bước của Thiện là chép và kẻ size nhạc.

Thời ấy, tưng năm Đài phạt thanh dùng Gòn đều sở hữu tổ chức cuộc thi tuyển lựa ca sĩ. Năm 1959, cánh mày râu trai Lê Văn Thiện đăng ký tham gia dự thi tuyển lựa ca sĩ cùng với nghệ danh Thanh sơn qua bài hát “Chiều tàn” của nhạc sĩ Lam Phương.

Xem thêm: Cách Khôi Phục Dữ Liệu Đã Xóa Trong Thung Rac, Cách Khôi Phục File Đã Xóa Trong Thùng Rác

Và thật bất ngờ, thí sinh Thanh Sơn đang đoạt giải quán quân trong hội thi năm ấy. Quà biếu là chiếc máy radio cùng cây đàn guitar. đối với phần thưởng của những giải âm nhạc bây chừ thì vượt chẳng là gì, nhưng đó là đòn bẩy đưa Thanh Sơn quả đât âm nhạc và lừng danh về sau.

Sau cuộc thi này, ca sĩ Thanh Sơn đã có được ban nhạc giờ Tơ Đồng của nhạc sĩ Hoàng Trọng mời về cùng tác. Giọng hát của ca sĩ trẻ em này được rất nhiều nơi mời chạy sô.

Cũng trong thời gian này, Thanh Sơn bước đầu tập tành sáng tác. Ca phần đầu tay của nhạc sĩ Thanh tô là “Tình học tập sinh” chế tạo năm 1962, nhưng bài xích hát này sẽ không tạo được không ít dư âm. Cố rồi 1 trong các buổi trưa đi ngang qua 1 ngôi trường sẽ mùa phượng nở, phần lớn kỷ niệm của thuở học trò bao gồm thấp thoáng bóng dáng của Nguyễn Thị Hoa Phượng ùa về và ca khúc “Nỗi bi lụy hoa phượng” thành lập năm 1963.


*
Cố nhạc sĩ Thanh Sơn

bên trên bìa nhạc bài xích “Nỗi bi quan hoa phượng” thành lập trước năm 1975 để tên người sáng tác là Thanh tô - Lê Dinh nguyên nhân là năm 1962, nhạc sĩ Thanh Sơn gồm sáng tác bài bác đầu tay là “Tình học tập sinh”, mà lại ca khúc này không khiến được giờ đồng hồ vang. Đến năm 1963, khi sáng tác ca khúc thứ hai là “Nỗi bi lụy hoa phượng”, nhạc sĩ Thanh tô có đưa về cho nhạc sĩ Lê Dinh coi qua cùng góp ý (thời gian này nhạc sĩ Lê Dinh là công ty sự phòng sản xuất của Đài phát thanh sài Gòn). Nhạc sĩ Lê Dinh tiếp nối đã đồng ý đứng tên phổ biến ca khúc này để dễ chạy khách hơn.

Bâng khuâng nhớ thuở học trò

Ca từ và giai điệu của “Nỗi bi lụy hoa phượng” đã gấp rút đi vào lòng người yêu nhạc thời đó và mang lại đến hiện nay vẫn làm những trái tim tuổi học trò xao xuyến: “… Giã biệt các bạn lòng ơi/ Thôi nay xa giải pháp rồi/ đáng nhớ mình xin ghi nhớ mãi/ bi thảm riêng một mình ai chờ mong từng đêm gối chiếc/ côn trùng u hoài này ai có hay...”.

Cứ độ hè sang, những trận mưa rào chợt rơi gấp vã, nắng giòn tan đậy ló dưới hàng cây, phần nhiều chùm phượng vĩ đỏ rực hầu như góc trời. Chẳng ráng mà phượng vĩ lại trở thành một trang bị biểu trưng quan trọng cho mùa chia tay của các cô cậu học tập trò.

Bao mùa phượng đi qua, bao mùa bằng lăng đến, toàn bộ có ai nhớ, ai quên. Tuổi học trò đã mập lên cùng nhiều mùa phượng như thế, thiệt êm đềm. Học, nghịch và mơ mộng, như thể bên trên đời chẳng tất cả sự chia xa.

Ngày tháng qua, hoa phượng vẫn đỏ rực như lửa cháy làm bùng lên nhiệt độ huyết, quyết tâm học hành của đám học trò nghịch ngợm. Cố gắng rồi cuối cấp… ai cũng có dự định riêng cho bạn dạng thân cùng tập chung vào ôn thi đại học. Hi vọng một cửa nhà tương lai đang mở ra, một nhân loại mới cho đầy đủ kẻ đang to dần. Phượng lại nở, lại rơi bùng cháy khắp sân trường.


*
Bìa nhạc bài bác “Nỗi bi tráng hoa phượng” thiết kế trước năm 1975.

Tiếng ve sầu vốn sẽ buồn, càng ảm đạm hơn khi não ruột đựng lên vào ngày hè biệt ly. Rồi, từ giã từ nay, tạ tự chuỗi thời gian đẹp nhất. Và tình ái tuổi học tập trò trắng trong còn lại dấu in mặn mà trong nỗi nhớ, biết đến lúc nào mới phai nhạt kỷ niệm.

Khi xa nhau rồi, nếu ai đó đã từng nhặt loài hoa lên, thấy color phượng bi hùng thương tâm nhắc nhở bao kỷ niệm một thời sân ngôi trường áo trắng, mới hiểu rõ sâu xa nỗi vắng vẻ xa nhớ nhung fan thương, lúc này biết tìm ở đâu trên mặt đường đời vạn ngả.

Xem thêm: Tùng Chùa - Lời Bài Hát Còng Số 8

Rồi, khi một mình trở về hoặc một mình nhớ lại mái trường xưa, giờ đồng hồ ve càng nức nở hơn, rưng rưng hỏi cố gắng nhân biết còn ghi nhớ đến tuyến đường xưa ân huệ cũ. Phần đa chiều hứa nhau đang lùi lại vào màu thương trọng điểm của hoa phượng, vào tiếng ve gợi niềm yêu mến dĩ vãng domain authority diết đến muôn niên. Lưu niệm hoa mộng tê “giờ như nước trôi qua cầu”. Gồm nhớ nhau chăng cũng không người nào ngăn được dòng thời hạn vô tình…

Chiều nay, ngang qua ngôi trường cũ, thốt nhiên thấy “màu hoa phượng thắm như máu con tim”… nhoáng một tà áo dài cất cánh trong gió mênh mang.