Đóng vai anh thanh niên kể lại cuộc gặp gỡ

     
giới thiệu Văn học thpt VĂN HỌC trung học cơ sở Cảm Nhận học sinh Khoá học tập Sách Văn Chị Hiên tin tức

Tôi sinh ra vào ngày đông Sapa, xứ sở sương mù mê hoặc lòng người, nơi đã có rất nhiều nhà văn, công ty thơ tìm về và nhằm lại đông đảo tác phẩm nổi tiếng. Năm 1966, tôi tốt nghiệp trường Trung cung cấp Khí tượng tại Hà Bắc cùng về công tác tại Đài 5 đồ lí địa ước Sapa, vào chương trình bắt tay hợp tác về nghiên cứu và phân tích khoa học tập của nước ta với 12 nước khối buôn bản hội công ty nghĩa. Tính từ lúc giây phút đó tôi đã có một cuộc sống nhiều cống hiến, sống và thao tác làm việc trên đỉnh núi mây mù này không quản ngày đêm cực nhọc nhọc.

Bạn đang xem: đóng vai anh thanh niên kể lại cuộc gặp gỡ

*

Có lẽ mọi fan sẽ ấn tượng với tín đồ cán bộ khí tượng khoảng đó trong hai con mắt tuổi thơ xanh ngắt của tôi là đông đảo chuỗi ngày dài với khá nhiều đam mê, tò mò và say nghề. Tôi sinh sống và làm việc một mình trên đỉnh núi yên Sơn cao 2600m so với mặt biển, xung quanh không thể có một bóng bạn “bốn bề chỉ có cây cối và mây mù giá buốt lẽo”. Công việc của tôi là “đo gió, đo mưa, đo nắng, tính mây, đo chấn hễ mặt đất, dự vào việc báo trước thời tiết mặt hàng ngày, giao hàng sản xuất, phục vụ chiến đấu”. Tôi nhận biết rằng trên đây là các bước không cạnh tranh nhưng yên cầu sự tỉ mỉ chính xác và đề nghị có niềm tin trách nhiệm cao. Một ngày tôi đề xuất vào ốp tứ lần, nửa tối đúng giờ ốp thì dù có mưa gió cũng cần trở dậy xách đèn ra phía bên ngoài trời làm các bước đã qui định. Phần đa lúc ấy, tôi cảm giác “gió tuyết và lặng lặng ở phía bên ngoài như chỉ chực ngóng mình ra là ào ào xô tới”. Nhưng mà cái đau đớn nhất mà tôi cần vượt qua chính là sự cô đơn buồn tẻ, xung quanh năm xuyên suốt tháng sống cô độc một mình trên đỉnh núi cao không một nhẵn người.Nói mang đến đây tôi tự dưng nhớ mang đến một kỉ niệm mà chắc hẳn rằng cả đời tôi sẽ quan trọng quên được sẽ là cuộc gặp gỡ gỡ giữa tôi và phần nhiều con fan miền xuôi. Lúc tôi mới lên công tác chưa quen bắt buộc rất muốn gặp gỡ mọi người. Tôi bền lăn khúc gỗ ra giữa đường coi có xe nào trải qua không. Ngay lập tức sau đó, một chiếc xe đi lên, thấy khúc gỗ chắn ngang đường liềndừng lại gọi mọi người xuống đẩy bỏ đi. Tôi lao ra bảo mọi người cùng đẩy bỏ. Đẩy xong một bác tài xế ra hỏi: “Ai đã đẩy khúc gỗ ra giữa đường đấy”. Tôi ngại quá, đỏ mặt, tôi bảo với họ rằng tôi mới lên công tác chưa quen yêu cầu nghĩ ra cách này để gặp gỡ mọi người. Thế là tôi đã quen với bác tài xế và bác hứa với tôi rằng mỗi tháng có chuyến xe cộ qua sẽ dừng lại cho tôi nói chuyện, làm cho quen với mọi người. Lúc đó, tôi rất sung sướng và chỉ muốn một tháng trôi qua thật nhanh.Hôm nay cũng giống như thường lệ; nhác thấy loại xe của chưng phía xa xa, tôi rạng rỡ chạy tới dúi vào tay chưng củ tam thất nhỏ tuổi vừa đào được, gửi bác bỏ về ngâm rượu bồi dưỡng cho bác bỏ gái vừa mới tí hon dậy. Tôi hồ nước hởi khoe với chưng mà chẳng xem xét bác còn dẫn thêm 2 bạn khách. Bác ra mắt nhanh với tôi rằng đó là một trong những ông họa sỹ già và một cô kĩ sư nông nghiệp. Theo lời lưu ý của bác, tôi có lời mời khách hàng lên thăm nhà cùng cũng đó là nơi tôi có tác dụng việc.Nhà tôi thì đối kháng sơ: gồm chiếc nệm con; chiếc bàn học và một giá bán sách. Sống 1 mình thế có lẽ rằng là đủ. Tôi rót nước mời ông, mời cô nhưng cô bé trẻ lại đang mải mê mặt trang sách đề nghị tôi chỉ lẳng lặng để nhẹ phía đằng trước mặt. Uống chè tôi pha, ông họa sỹ tỏ ra mê say thú, ông tiếp: “Ta thỏa thuận thế này. Chuyện bên dưới xuôi, mười ngày nữa quay lại đây, tôi đang kể anh nghe. Tôi đã trở lại, danh dự đấy. Tôi cũng muốn biết chiếc yên lặng thời điểm một giờ sáng lựa chọn von trên cao nó thay nào. Hiện giờ có cả ba chúng ta đây, anh hãy kể chuyện anh đi. Sao tín đồ ta bảo anh là tín đồ cô độc nhất cố gian? Rằng anh “thèm” bạn lắm?”Nghe mang đến đây tôi sững sờ, đoán biết là vì bác lái xe kể, tôi vội thanh minh: “Không, không đúng đâu. Nói mang lại vui núm chứ cũng có những lúc tôi đã từng có lần nghĩ mình đơn độc nhưng ngẫm lại mang đến cùng tôi nào có cô đơn, tôi còn có các bước vả lại các bước của tôi còn nối sát với bao anh em, bạn hữu dưới kia. Còn nói về cái thèm fan tôi không phủ nhận. Từng lúc như vậy tôi lại nói với lòng bản thân rằng: bản thân sinh ra ở đâu và làm việc vì dòng gì? Mình đề nghị có nhiệm vụ và hiến đâng hết mình. Mà đâu chỉ mình tôi thèm người bác bỏ lái xe cũng như vậy còn gì, rất nhiều hôm bác bỏ ấn còi inh ỏi nhưng mà tôi không chịu đựng xuống là bác bỏ lại mò lên tận đây.

Xem thêm: Câu Nghi Vấn Là Gì ? Khái Niệm Và Chức Năng Của Câu Nghi Vấn

ĐỌC THÊMĐóng vai ông Hai đề cập lại truyện ngắn "Làng"

Quay sang trọng cô kĩ sư tôi nghịch cợt: cùng cô thấy đấy, tôi còn có sách làm chúng ta cơ mà.Tuy sống trong đk thiếu thốn nhưng bản thân tôi vẫn mê man mê công việc biết thu xếp lo toan cuộc sống thường ngày riêng chống nắp. Tôi từ biết tạo nên cuộc sống của bản thân mình vui vẻ yên ấm thơ mộng, ý nghĩa. Tôi trồng hoa “hoa dơn, hoa thược dược, vàng, tím,… sân vườn hoa khoe sắc tỏa nắng hàng ngày như khích lệ tiếp sức khiến cho tâm hồn mộng mơ, yêu cuộc sống”. Tôi đọc sách, trò chuyện, đem sách làm chúng ta tri âm, tri kỷ. Tôi nuôi kê lấy thêm thực phẩm, chế tác không khí mái ấm gia đình vui tươi đầm ấm. Quả đât riêng của tôi là một trong những gian nhà bố gian thật sạch sẽ với bàn ghế, sách vở… Tôi hái thật nhiều hoa để khuyến mãi cô kĩ sư, cô ấy siêu thích. Rồi tôi ra mắt qua quá trình của mình mang lại cô kĩ sư và ông họa sỹ nghe. Tôi gửi họ vào vào nhà. Bác họa sĩ quá bất ngờ khi ở loại nơi “lặng lẽ Sapa” này tưởng tôi ở 1 mình thì các thứ chắc bề bộn lắm. Ấy vậy mà bác lại thấy căn phòng của tôi quá phòng nắp. Cô kĩ sư ra tủ sách lựa chọn lấy một quyển với ngồi đọc. Tôi cùng bác họa sỹ trò chuyện cùng với nhau. Bác hỏi:– Quê anh ở đâu thế?– Quê con cháu ở lào cai này thôi…-Tôi trả lờiDường như, càng thì thầm thì bác họa sỹ càng say mê tôi. Cuối cùng, bác ra quyết định sẽ vẽ chân dung tôi. Tôi ngượng ngùng khước từ bởi tôi biết không tính kia còn có tương đối nhiều người giỏi hơn tôi. Ông kĩ sư vườn cửa rau, bằng hữu nghiên cứu kỹ thuật trên mảnh đất này, họ cũng là những tuấn kiệt và rất xứng đáng để được tổng quát chân dung. Tuy nhiên đang luẩn quẩn quanh trong suy nghĩ ấy thì bác bỏ đã bắt đầu phác thảo khuôn phương diện của tôi, bằng vài nét, họa sĩ đã gần như là ghi chấm dứt gương mặt của tôi.Tôi nhìn đồng hồ đeo tay và kêu lên:– Trời ơi, chỉ với năm phút…!Tôi đơ mình nói to, giọng cười mà lại đầy nuối tiếc rẻ. Tôi chạy ra đơn vị phía sau, rồi trở vào liền, tay cầm một chiếc làn. Nhà họa sĩ tặc lưỡi đứng dậy. Cô bé cũng đứng lên, để lại loại ghế, nhàn nhã đi đến chỗ bác bỏ già– Ô! Cô còn quên loại mùi soa phía trên này!Tôi kêu lên. Để cô gái khỏi quay lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn kẹp thân cuốn sách cho tới trả mang đến cô gái. Cô kĩ sư phương diện đỏ ửng, thừa nhận lại loại khăn với quay vội vàng đi.Tôi chính xác là vô tâm, vô tâm phải mới không hiểu nhiều ý nhị của thiếu nữ đáng yêu; vai trung phong tình ấy. Mãi đến hiện thời nhận ra thì cũng đã chỉ còn là vượt khứ.

Xem thêm: Đâu Là Con Sông Gắn Liền Với Cuộc Khởi Nghĩa Của Hai Bà Trưng?

ĐỌC THÊMĐóng vai nhỏ xíu Thu đề cập lại truyện ngắn "Chiếc lược ngà"

Thời gian cũng đã không còn tôi yêu cầu tiễn 2 fan khách đặc trưng ra về. Ông họa sỹ ôm chặt vai tôi lắc to gan lớn mật đầy hẹn hẹn: “Chắc chắn rồi tôi vẫn trở lại. Tôi nghỉ ngơi với anh không nhiều hôm được chứ?”Còn cô nàng nắm đem tay tôi buông câu vơi nhàng: “Chào anh”. Một cảm xúc nghẹn ngào như hàm cất trong đó, cảm hứng dâng trào đến tột cùng trong tôi và chắc hẳn rằng trong cả chính cô nàng ấy.Tôi xách gấp túi trứng, dúi vào tay ông họa sĩ: “Cái này để ăn trưa mang lại bác, mang lại cô và bác bỏ lái xe. Cháu có bao nhiêu là trứng, ăn uống không xuể. Cháu không tiễn bác và cô ra xe được, vì chưng gần tới tiếng “ốp” rồi. Thôi kính chào bác, xin chào cô. Bác sẽ trở về nhé.”Cuộc chạm chán gỡ ngắn ngủi mà lại cũng đủ để tôi thỏa lòng ước ao nhớ. “Chao ôi, có ai ngơi nghỉ trong hoàn cảnh của tôi new biết cái cảm hứng “thèm người” nó đáng sợ như vậy nào”. Chẳng ai ưng ý sống đơn độc ở nơi lặng ngắt như cố kỉnh này nhưng bởi vì dân tộc, do đất nước, tôi vẫn luôn tự hào về quá trình mình vẫn làm, yêu khu vực mình sẽ sống. Và tôi tâm niệm rằng: “Ai cũng lựa chọn việc vơi nhàng, gian khổ biết dành phần ai? ai ai cũng một thời trẻ trai, cũng hay nghĩ về đời mình”. Gồm có con fan thầm lặng, làm những công việc lặng thì thầm ở gần như nơi im lặng nhưng sự đóng góp của họ cho giang sơn lại không hề bé dại bé với “Trong cái vắng lặng của Sapa, dưới hồ hết dinh thự cũ kĩ của Sa Pa mà lại chỉ nghe thấy tên, fan ta đã nghĩ mang lại chuyện nghỉ ngơi ngơi, bao gồm người thao tác và lo nghĩ bởi thế cho khu đất nước.”

Để góp ích cho những em thật những trong kì thi quan trọng đặc biệt sắp cho tới thì chỉ rất có thể là hầu hết buổi học tại KHÓA HỌC KỸ NĂNG 2K7 – một khóa học để giúp đỡ các em cải thiện cũng như nâng cấp kĩ năng làm bài để đạt được kết quả cao nhất.

Đăng cam kết khóa họcvà tìm hiểu thêm nhiều nội dung bài viết hấp dẫn không giống của học Văn Chị Hiên trên đây:Facebook học Văn Chị Hiên THCSYoutube học tập Văn Chị HiênInstagram học Văn Chị HiênTiktok học tập Văn Chị Hiên