Câu chuyện hai anh em

     

Xưa bao gồm hai anh em, tín đồ anh phong lưu mà tín đồ em thì nghèo. Tín đồ anh là thợ vàng, vốn tính ác nghiệt, bạn em sống bằng nghề bện chổi bán. Fan em bao gồm hai đứa con trai sinh đôi, bọn chúng giống nhau như nhị giọt nước. Hai đứa nhỏ xíu thỉnh phảng phất lui tới công ty bác, hy vọng kiếm chút thức nạp năng lượng thừa.

Bạn đang xem: Câu chuyện hai anh em

Có lần, tín đồ em bần hàn vào rừng đốn củi, thấy một con chim lông kim cương óng ánh cơ mà xưa nay chưa từng trông thấy. Anh nhặt đá ném, may nhưng mà trúng chim, nhưng chỉ rụng có một dòng lông vàng, còn chim bay mất. Anh nhặt lông chim với về cho những người anh. Ngắm nhìn lông chim, rồi fan anh bảo:

- Đúng là kim cương thật đấy!

Rồi trả cho những người em nhiều tiền để mang lông chim vàng.

Một hôm, tín đồ em trèo lên cây bạch dương chặt cành làm cho củi, lại thấy bé chim hôm trước vụt bay từ 1 cành cây. Anh tức khắc dò theo nó, search một thời gian thì thấy tổ chim, vào tổ bao gồm quả trứng vàng. Anh nhặt trứng mang lại đưa cho những người anh. Người anh bảo:

- Đúng là vàng thật đấy!

Và tính tiền chuyển trả bạn em, mà lại rồi lại nói tiếp:

- Ta ao ước có cả nhỏ chim kia!

Người em vào rừng lần đồ vật ba, và lại thấy bé chim tiến thưởng đang đậu trên cây. Anh nhặt đá ném nó rơi xuống, xách đem về cho tất cả những người anh. Tín đồ anh trả mang đến em một lượng quà lớn. Bạn em nghĩ về bụng: "Giờ ta rất có thể sống sung sướng!" cùng rất ăn nhập với số vàng có đưa về nhà. Gã thợ rubi vốn tham lam tinh quái, gã thừa biết cực hiếm của bé chim kia. Gã gọi vk và nói:

- Em mang chim vào làm và con quay thơm lên, ghi nhớ đừng để mất đi tí gì nhé, anh muốn ăn thịt cả con chim.

Con chim này không phải là tương tự chim bình thường, nó là chủng loại chim lạ kỳ. Ai ăn uống cả tim với gan nó thì sáng sủa sáng, mỗi lúc lật gối lên sẽ thấy một đồng xu tiền vàng. Người vk vặt lông, mổ chim chấm dứt thì cắn nó vào một cái xiên, bỏ lò quay. Lát sau, chị ta có việc đi ra phía bên ngoài thì hai đứa con của tín đồ em vào phòng bếp xem xoay chim. Chúng quay xiên chim mấy vòng, thấy tất cả hai miếng gì nho nhỏ rơi tự bụng chim xuống lòng chảo, một đứa bảo:

- nhị miếng nhỏ dại xíu chẳng ai xem xét đâu, ta ăn uống đi, em đói lắm.

Mỗi đứa nhặt một miếng ăn. Giữa lúc ấy, người chưng gái vào bếp, thấy chúng đang nhai, mới hỏi:

- nhị đứa nên ăn gì thế?

Hai đứa thưa:

- bọn chúng con ăn uống mấy miếng rơi tự bụng chim xuống chảo.

- Tim gan chim ấy mà!

Người đàn bà hãi quá, vội làm thịt ngay lập tức một con gà, mang tim gan bỏ vô bụng chim vàng, để cho chồng không biết thiếu nhưng xung cơn tức giận. Chim con quay chín, vk mang lên mang lại chồng, anh ngồi ăn uống một mình với cả con chim, không để sót mang một miếng.

Sáng sớm hôm sau, người ông chồng luồn tay dưới gối, cứ đinh ninh sẽ tiến hành một đồng xu tiền vàng, tuy vậy chẳng thấy gì hết.

Hai đứa nhỏ cũng không còn hay biết vận may đang đi đến với chúng. Sáng sớm hôm sau, khi đứng dậy khỏi giường, bỗng tất cả vật gì rơi xuống khu đất kêu lẻng xẻng, chúng lượm lên thế ra là hai đồng xu tiền vàng. Bọn chúng đưa tiền mang lại bố. Bố rất là ngạc nhiên, lẩm bẩm:

- Sao lại sở hữu chuyện lạ kỳ nắm nhỉ?

Nhưng sáng sau lại được hai đồng nữa với ngày nào thì cũng thế. Bạn em sang nghịch nhà tín đồ anh với kể mang đến anh nghe câu chuyện lạ. Bạn thợ kim hoàn hiểu ngay, biết hai đứa bé bỏng đã ăn uống tim gan nhỏ chim vàng. Vốn hay ghen tuông ghét, cay nghiệt, gã mong báo thù, bắt buộc nói dọa:

- các cháu nó giỡn cùng với quỷ rồi đó, chú chớ tất cả lấy vàng cùng cũng chẳng cần cho chúng ở nhà nữa. Chúng đã trở nên quỷ ám và rất có thể chú cũng trở nên quỷ hại nữa.

Người em hoảng sợ, mặc dù trong lòng nhức như cắt, nhưng đành dắt hai con vào rừng, bùi ngùi bỏ bé lại đó.

Hai đứa trẻ em lẩn quẩn chạy xoay quanh rừng, cơ mà chẳng tìm thấy lối về. Mỗi khi lại càng đi lạc sâu hơn ở vào rừng. Cuối cùng chúng gặp một bạn thợ săn, bạn này hỏi:

- các cháu là bé nhà ai?

Chúng đáp:

- Chúng con cháu là con người bện chổi nghèo.

Rồi bọn chúng kể cho những người đi săn biết, thân phụ không muốn giữ chúng ở trong nhà nữa chỉ vị sáng nào bên dưới gối của chúng cũng có hai đồng xu tiền vàng. Tín đồ đi săn nói:

- Nào, mẫu đó gồm gì là xấu đâu, miễn là các cháu sống ngay lập tức thực và không lười biếng.

Người thợ săn giỏi bụng này vốn không có con, thấy hai đứa trẻ dễ thương nên đưa luôn luôn chúng về công ty mình với bảo:

- Ta coi các cháu như nhỏ mình cùng sẽ nuôi mang lại khôn lớn.

Hai đứa bé nhỏ được học tập đi săn. Những đồng xu tiền vàng mà bọn chúng sáng sáng vẫn được, fan thợ săn chứa hộ bọn chúng để sau đây dùng tới khi cần. Khi cả hai đã trưởng thành, một hôm ba nuôi dẫn cả nhị vào rừng và nói:

- lúc này các con bắn thử để ta có tác dụng lễ cho các con xác nhận vào nghề thợ săn.

Ba bạn núp ẩn, nhưng chờ mãi chẳng bao gồm con thú làm sao tới. Ngấc đầu quan sát lên trời, bác thợ săn thấy một bọn ngỗng trời trắng như tuyết xếp theo hình tam giác bay qua. Bác bảo bé lớn:

- bắn mỗi góc một con rơi xuống.

Người bé lớn phun đạt quả thật lời cha dặn. Lát sau lại có bầy nữa cất cánh tiếp theo như hình số hai. Bác bỏ bảo con thứ hai phun mỗi góc một nhỏ rơi xuống. Chàng trai này bắn cũng đạt quả thật lời tía dặn. Bố nuôi bảo:

- Ta chấp thuận tuyên bố, những con giờ đây là thợ săn thực thụ.

Ngay sau đó, hai bằng hữu đi ra khu vực vắng vào rừng đàm luận và tuyệt nhất trí cùng nhau điều gì đó. Về tối đến, lúc ngồi vào bàn ăn, hai con thưa với ba nuôi:

- Chúng nhỏ sẽ chẳng chịu ăn đâu giả dụ như tía không chấp thuận cho chúng bé một điều.

Bố nuôi hỏi:

- các con tất cả điều gì thì cứ nói.

Hai nhỏ thưa:

- Chúng con đã học dứt nghề săn. Giờ chúng con mong đi demo tài với thế gian một phen, xin mang đến chúng nhỏ đi.

Bác thợ săn phấn kích nói:

- những con ăn nói như các người thợ săn thực thụ. Điều ước ao muốn của những con cũng đó là điều ước nguyện của bố. Những con cứ ra đi, chắc các con đang toại nguyện.

Tới ngày đã định, bố nuôi tặng mỗi bé một khẩu súng xuất sắc với một bé chó săn. Số rubi dành dụm lâu nay nay, chưng đưa cho nhỏ mang theo tùy ý muốn. Bác đi tiễn những con một đoạn đường. Lúc chia tay, bác bỏ đưa cho mỗi người một con dao sáng sủa loáng với nói:

- bao giờ các bé chia tay nhau mỗi cá nhân một ngã, nhớ cắm dao này vào trong 1 thân cây. Lúc trở về, cứ coi dao khắc công bố nhau. Rút dao ra, giả dụ thấy han rỉ tức là người vắng vẻ mặt sẽ chết. Trái lại, nếu như còn sống thì nước dao sáng loáng.

Hai anh em lên đường, tới một khu rừng rậm rộng mênh mông, đi trọn một ngày mà không hết rừng. Cả hai bắt buộc ngủ lại trong rừng với lấy lương khô của thợ săn ra ăn. Bọn họ đi không còn ngày sản phẩm công nghệ hai mà chưa ra được khỏi rừng. Đồ ăn uống mang theo đã hết. Anh bảo em:

- bọn họ phải bắn con gì ăn uống cho đỡ đói.

Anh nạp đạn vào súng, chú ý quanh, thấy nhỏ thỏ chạy ngang, anh ngay tức thì giương súng ngắm, mà lại thỏ kêu:

Hỡi anh thợ săn đừng bắn

Tôi xin đền bởi hai chú thỏ con.

Nó dancing ngay vào bụi, tha ra hai bé thỏ con. Thỏ nhỏ tung tăng chạy nom rất đáng yêu và dễ thương làm hai đồng đội động lòng thương ko nỡ giết. Họ giữ nuôi cùng hai bé thỏ chạy bám rất gần kề dấu chân nhì người. Lát sau gồm con cáo rón nhón nhén tới. Hai đồng đội định phun thì cáo kêu:

Hỡi anh thợ săn chớ bắn

Tôi xin đền bằng hai chú cáo con.

Cáo tha ra nhì chú cáo con. Hai anh em không nỡ giết, cho đi cùng lũ với thỏ. Không bao thọ sau, gồm một bé sói từ trong rừng rậm đi ra, hai fan định bắn thì sói kêu:

Hỡi anh thợ săn đừng bắn

Tôi xin đền bởi hai chú sói con.

Hai người cho sói con nhập bầy với mấy bé kia thuộc đi. Ngay tiếp nối lại chạm chán gấu, gấu ngay thức thì kêu:

Hỡi anh thợ săn chớ bắn

Tôi xin đền bởi hai chú gấu con.

Hai gấu con nhập đàn với mấy bé kia, đàn lúc này là tám nhỏ thú con. Bạn có biết không, con thú họ gặp mặt cuối cùng là nhỏ gì? Sư tử lừ lừ bước tới, nó rũ bờm, tuy vậy hai bạn bè thợ săn không còn nao núng. Bọn họ giương súng nhìn thẳng vào sư tử định bắn, sư tử gấp kêu:

Hỡi anh thợ săn đừng bắn

Tôi xin đền bằng hai sư tử con.

Nó tha ra nhì sư tử con. Lúc này hai bằng hữu thợ săn có một đôi sư tử, một đôi gấu, một song sói, một đôi cáo với một song thỏ theo hầu. Giờ chúng ta lại cảm thấy đói rượu cồn cào yêu cầu bảo cáo:

- Này nhị chú cáo nhiều mưu cấp tốc nhẹn kia, hãy kiếm mẫu gì nạp năng lượng đi.

Cáo đáp:

- từ thời điểm cách đó không xa bao gồm một thôn nhỏ, chúng tôi đã từng cho tới đó móc túi gà, để shop chúng tôi chỉ chỗ cho.

Hai fan vào thôn tải thức ăn cho mình cùng thức ăn uống cho đàn súc vật. Hai nhỏ cáo biết thừa rõ vùng này nên chúng chỉ đúng ngay đầy đủ chỗ rất có thể kiếm download được thức ăn. Cả đoàn fan và súc đồ vật đi loanh quanh hơi lâu mà không tìm được chỗ nào có việc cho cả đoàn, hai bằng hữu thợ săn bàn nhau:

- Chẳng bao gồm cách nào không giống là họ chia đoàn ra, mỗi team đi một hướng.

Mỗi nhóm tất cả một sư tử, một cáo, một gấu, một sói cùng một thỏ. Hai anh em chia tay nhau, hứa giữ tình bạn bè trọn đời, phóng gặm dao bố nuôi cho vào trong 1 thân cây, rồi fan đi về hướng tây, tín đồ đi về phía đông.

Người em dẫn đàn súc vật đi tới một đô thị kia, khắp khu vực trong thành treo dải lụa đen. Chàng vào một trong những quán trọ hỏi nhà quán có chỗ mang lại súc trang bị của cánh mày râu trọ không. Nhà quán chỉ chuồng nhốt súc vật. Vách chuồng gồm lỗ hổng, thỏ chui ngay ra phía bên ngoài ăn cải bắp trắng. Cáo đi ra tìm kiếm được một nhỏ gà mái, ăn xong, nó lại xơi luôn luôn nốt nhỏ gà trống. Những con thân hình to béo như sư tử, gấu, sói không vào chuồng được, chủ quán dẫn bọn chúng ra thảm cỏ ngay sát đó, nơi tất cả con bò sữa, tía con kia ăn uống thịt ngay bé bò. Lo cho lũ súc đồ xong, đại trượng phu thợ săn bắt đầu hỏi chủ quán, lý do trong thành treo rũ dải băng tang. Chủ quán nói:

- tương lai công chúa sẽ bắt buộc chết.

Chàng thợ săn hỏi: - nuốm nàng nhỏ thập tử tuyệt nhất sinh à?

Chủ quán đáp: - Không, cô bé tươi tỉnh khỏe mạnh, nhưng phái nữ sẽ nên chết.

Chàng thợ săn hỏi tiếp: - Tai sao lại sở hữu chuyện như vậy?

- Trước cổng thành là một trong ngọn núi cao. Một bé rồng sống ở đó. Năm nào thì cũng phải hiến mang đến nó một cô gái đẹp, bằng không nó sẽ hủy diệt khắp cả nước. Bao nhiêu con gái đẹp trong thành đang hiến cho nó rồi, giờ chỉ còn lại công chúa đề xuất phải hiến cô gái cho nó thôi. Sau này là ngày phải làm việc đó.

Chàng thợ săn hỏi:

- tại sao không thịt rồng đi?

Chủ tiệm đáp:

- Trời ơi, toàn bộ các hiệp sĩ tới đó đều không một ai trở về. Bên vua hứa, ai làm thịt được rồng, sẽ được thiết kế phò mã và sau khi vua bỏ mình thì được đăng vương báu.

Chàng thợ săn ko nói gì nữa. Sáng hôm chàng, đấng mày râu lẳng im dẫn bọn súc vật dụng lên ngọn núi cao. Bên trên núi gồm một nhà thờ. Ở bàn thờ tổ tiên có ba ly rượu đầy và mẫu chữ: "Ai uống hết cha ly rượu này đang trở thành fan khỏe nhất trần gian và hoàn toàn có thể múa nổi thanh gươm chôn ở dưới bậc cửa."

Chàng không uống rượu, cơ mà ra search kiếm. đàn ông không sao nhấc được thanh tìm lên, đành cần quay vào uống rượu. Rượu vào, người chàng khỏe hẳn lên với nhấc thanh kiếm lên, thanh thanh vung kiếm múa.

Tới tiếng nộp công chúa đến rồng, nhà vua, nguyên soái cùng quần thần tống biệt nàng. Chàng thợ săn đứng bên trên ngọn núi, công chúa quan sát cứ tưởng là rồng buộc phải không chịu đi nữa. Suy nghĩ tới số phận của tất cả thành, thanh nữ đành thừa nhận bước, những bước tiến nặng trĩu. Lòng bi hùng vô hạn, vua cùng quần thần cù về. Nguyên soái đề nghị đứng lại đó để chứng kiến từ xa câu hỏi sắp xảy ra.

Lên mang lại đỉnh núi, công chúa thấy chẳng yêu cầu là rồng mà là một trong những chàng thợ săn. Chàng yên ủi nàng, nói chàng sẽ hỗ trợ nàng, rồi dẫn thanh nữ vào trong nhà thờ và khóa cửa lại. Một thời gian sau, gồm tiếng gió cuốn dữ dội, rồi một nhỏ rồng bảy đầu xuất hiện. Nó kinh ngạc khi nhận thấy chàng thợ săn, đề xuất liền hỏi:

- mi đứng trên ngọn núi để làm gì?

Chàng thợ săn đáp:

- Ta ước ao cùng ngươi đọ sức.

Rồng nói: - Biết bao hiệp sĩ đã bỏ mạng nơi đây. Chắc mi cũng vậy thôi.

Cả bảy mẫu đầu rồng gần như phun lửa phì phì, cỏ khô bắt lửa cháy, may nhờ mấy loài vật của chàng kịp chạy tới dập tắt, ko thì cánh mày râu đã bị tiêu diệt trong sương lửa. Nhỏ rồng lao tới phía chàng, vút một chiếc thanh kiếm cánh mày râu vung chém rụng tía đầu rồng. Nổi điên, rồng cất cánh vút lên khạc lửa đôi khi định đâm vấp ngã xuống. đại trượng phu thợ săn vung tìm chém rụng luôn ba đầu nữa. Con quái thú kiệt mức độ rơi xuống, nó ước ao xông tới, đại trượng phu thợ săn rước hết sức còn sót lại chém đứt đuôi nó. đại trượng phu không tiến công nữa, bèn call mấy con vật của con trai tới xé rã xác nhỏ rồng. Chiến hạ rồng, đàn ông tới mở cửa nhà thờ, thấy công chúa đã nằm lăn bên dưới đất. Tiếng gió cuốn kinh hoàng cùng tiếng gươm vun vút tạo cho công chúa hoảng sợ lăn ra đất bất tỉnh nhân sự đi. Nam giới thợ săn vực bạn nữ ra ngoài. Khi thiếu phụ tỉnh lại với mở mắt, chàng chỉ cho nàng thấy xác rồng cùng nói người vợ đã được giải thoát.

Công chúa mừng lắm nói:

- Rồi đàn ông sẽ là chồng thân yêu thương của em, vì cha em tất cả hứa đã gả bé gái cho những người giết được rồng.

Nàng tháo loại vòng san hô đang treo ở cổ, phân chia cho mấy con vật để thưởng công mang đến chúng. Con sư tử được mẫu khóa bằng vàng. Cái khăn tay có thêu thương hiệu nàng, nàng tặng chàng thợ săn. đàn ông bèn ra giảm bảy mẫu lưỡi của bảy đầu rồng, mang khăn bọc giữ cẩn thận.

Vì bị sương lửa hun và đánh nhau kịch liệt nên giờ con trai đã ngấm mệt, đại trượng phu nói cùng với công chúa:

- nhì ta gần như đã quá mệt mỏi, ta hãy ngủ một lúc cho lại sức.

Công chúa ưng thuận. Hai fan ngả sống lưng nằm ngay dưới đất. Cánh mày râu bảo sư tử:

- mi hãy canh gác, đừng mang đến ai xâm phạm chúng ta trong lúc sẽ ngủ.

Hai fan ngủ. Sư tử nằm bên hai người để canh, cơ mà nó cũng tương đối mệt, nó gọi gấu với bảo:

- Mày nằm sát tao. Tao buộc phải ngủ một chút. Bao gồm chuyện gì thì đánh thức ngay tao dậy.

Gấu nằm sát sư tử, nhưng bởi vì nó cũng mệt, nó điện thoại tư vấn sói tới cùng bảo:

- Mày nằm bên cạnh tao. Tao buộc phải ngủ một chút. Gồm chuyện gì thì thức tỉnh ngay tao dậy.

Sói nằm cạnh sát gấu, nhưng vị nó cũng mệt, nó call cáo cùng bảo:

- Mày nằm sát tao. Tao buộc phải ngủ một chút. Có chuyện gì thì đánh thức ngay tao dậy.

Cáo tới nằm bên sói, nhưng vị cáo cũng mệt, nó điện thoại tư vấn thỏ cùng bảo:

- Mày nằm bên tao. Tao buộc phải ngủ một chút. Gồm chuyện gì thì đánh thức ngay tao dậy.

Thỏ lại nằm cạnh cáo, nhưng bao gồm chú thỏ tội nghiệp cũng mệt nhọc mà không có gì ai nhằm nhờ canh giùm. Nó ngủ thiếp đi mất. Công chúa, anh thợ ăn uống ngủ, sư tử, gấu, sói, cáo, thỏ tất cả đều ngủ say.

Tên thống chế vẫn đứng quan liền kề từ xa, không thấy rồng cắp công chúa bay lên, thấy trên núi vẫn lặng tĩnh, hắn tiến công bạo đi lên. Đến nơi, hắn thấy rồng bị chặt có tác dụng mấy khúc, xác vất lăn lóc trên mặt đất. Cách đây một quãng, công chúa, đàn ông thợ săn với mấy loài vật đang ngủ say. Vốn là tay tàn ác xảo quyệt, hắn rút ngay tìm chặt đầu fan thợ săn, rồi hắn bế công chúa xuống núi. Thức giấc, công chúa lag mình hại hãi. Tên nguyên soái nói:

- Giờ phái nữ đang ngơi nghỉ trong tay ta. Con gái phải nói, chủ yếu ta vẫn chém chết rồng.

Công chúa đáp:

- Ta sẽ không còn nói thế, vì công giết rồng là của nam nhi thợ săn với mấy con vật.

Tên nguyên suý rút tìm ra dọa, nếu nữ giới không chịu nghe, hắn sẽ giết nàng. Công chúa đành cần nhận lời. Ngay sau đó, hắn đưa thanh nữ về chạm chán vua cha. Vua không còn sức vui mừng khi chú ý thấy phụ nữ trở về khi trong trái tim đinh ninh là phụ nữ yêu của bản thân đã bị quái vật xé xác. Tên nguyên suý tâu:

- Thần sẽ giết được rồng, cứu giúp công chúa, giải bay được nạn phá hủy đất nước. Vậy xin thánh thượng cho thần được lấy phái nữ như lời bệ hạ hứa hẹn.

Vua hỏi công chúa:

- có thật chũm không con?

Công chúa đáp:

- Trời ơi, dòng đó cũng rất có thể là thật, nhưng con xin đợi một năm và một ngày nữa new làm lễ cưới.

Nàng hy vọng, trong thời gian đó hoàn toàn có thể được tin tức về nam giới thợ săn yêu thương quý.

Mấy nhỏ vật vẫn còn đó nằm ngủ say sưa bên cạnh người công ty đã chết của chúng. Bỗng có con ong cất cánh đến đậu ngay mũi thỏ. Thỏ giơ chân lên gạt, rồi lại tiếp tục ngủ. Ong cất cánh đến lần máy hai, thỏ cũng gạt đi, rồi lại ngủ tiếp. Ong bay đến lần thứ ba, đốt luôn luôn vào mũi thỏ. Thỏ giật mình tỉnh dậy. Tỉnh giấc hẳn, thỏ đánh thức cáo, cáo thức tỉnh sói, sói đánh thức gấu, gấu đánh thức sư tử. Thức giấc, sư tử thấy công chúa đã biến đổi mất, ông nhà thì bị tiêu diệt nằm đó. Nó rống vang cả vùng và hét:

- Kẻ nào đã thao tác này? Gấu, tại sao mày không đánh thức tao?

Gấu hỏi sói:

- Sao mi không thức tỉnh tao?

Sói hỏi cáo:

- Sao mày không đánh thức tao?

Cáo lại hỏi thỏ:

- Sao mi không thức tỉnh tao?

Thỏ tội nghiệp không biết vấn đáp thế nào, bởi thế tội lỗi đổ cả lên đầu nó. Mấy loài vật kia định xông cho tới vồ thỏ, thỏ van nài:

- những anh đừng gồm giết tôi, để tôi tạo cho chủ bọn họ sống lại. Tôi biết một quả núi, ở đó có thứ rễ cây. Chỉ việc ngậm máy rễ ấy là căn bệnh tật, thương tích gì rồi cũng khỏi. Tuy thế quả núi lại từ thời điểm cách đây tới nhì trăm giờ đồng hồ đường bộ.

Sư tử nói:

- Hẹn mang đến mày nội trong nhì mươi tư tiếng đồng hồ cả đi lẫn về và với cho bằng được máy rễ ấy về đây.

Thỏ nhảy đầm chạy đi ngay. Đúng nhị mươi tư giờ sau nó sẽ đem được máy rễ cây tê về. Sư tử chắp đầu chủ, thỏ nhét rễ cây vào miệng chủ. Chẳng mấy chốc đầu lại lập tức ngay với mình, tim lại đập, tín đồ chết sinh sống lại. Lúc tỉnh dậy đấng mày râu thợ săn thấy mất công chúa đâm hoảng sợ. Quý ông nghĩ bụng:

- Chắc nữ thừa thời gian ta đang ngủ cơ mà trốn đi, quăng quật ta nghỉ ngơi lại đây.

Do vội vàng vã nên sư tử chắp đầu đến chủ trái chiều. Còn đang mải nghĩ bã về công chúa đề nghị chủ nó không nhận ra điều đó.

Tới trưa, lúc sắp tới ăn, chàng bắt đầu biết đầu mình ngoảnh ra phía sau. Chàng không hiểu nhiều sao cả. Bèn hỏi mấy bé vật, đã có chuyện gì xảy ra trong những lúc chàng ngủ. Sư tử đề cập rằng khi ấy toàn bộ chúng số đông lăn ra ngủ vày mệt. Khi chúng tỉnh thấy chủ đã chết, đầu lìa khỏi thân. Thỏ đã từng đi lấy dung dịch trường sinh, còn nó trong những khi quá gấp vã lẹo đầu trái chiều. Giờ đồng hồ nó ước ao sửa lại thiếu thốn sót ấy. Rồi nó rứt đầu chàng thợ săn ra, chuyển phiên lại đến đúng chiều, thỏ rước rễ cây cho chủ ngậm làm cho liền lại.

Chàng thợ săn bi ai lắm. Phái mạnh đi phía trên đi đó, dạy dỗ mấy loài vật nhảy múa có tác dụng trò vui cho thiên hạ xem. Vô tình đúng một năm sau chàng quay trở về thành thị, nơi quý ông giết rồng cứu vớt công chúa khi trước. Lần này thấy thành thị toàn treo cờ đỏ. đại trượng phu hỏi công ty quán:

- nuốm là ráng nào hở ông nhà quán? năm ngoái phố xá treo toàn cờ đen, năm nay sao lại thấy treo toàn cờ đỏ?

Chủ tiệm đáp:

- Năm trước, vua shop chúng tôi phải dưng nộp công chúa mang đến rồng. Quan thống chế đã hành động với rồng và đã chém bị tiêu diệt nó. Mai sau là ngày cưới nàng. Cũng chính vì thế năm kia phố xá treo toàn dải băng black để chịu tang, còn lúc này treo cờ đỏ để ăn mừng.

Hôm sau là ngày cưới, trong lúc cơm trưa, đấng mày râu thợ săn nói với công ty quán:

- Ông nhà ơi, ông bao gồm tin là bữa nay ta sẽ lấy được bánh mì từ bàn tiệc ở trong phòng vua về đây ăn không?

Chủ tiệm đáp:

- giả dụ nó đúng vì thế tôi xin chiến bại cuộc cùng với anh trăm đồng quà đấy.

Chàng thợ săn dìm đánh cuộc. đấng mày râu cũng gửi ra một chiếc túi đựng trăm đồng vàng. Rồi chàng hotline thỏ cùng bảo:

- Chú thỏ thân mến, chú có tài năng chạy nhảy, chú vào bàn tiệc của vua lấy bánh mỳ ra đây mang đến ta.

Thỏ nhỏ dại nhất đám súc vật, quan trọng sai khiến cho con làm sao khác phải đành teo cẳng chạy. Thỏ nghĩ bụng:

- Trời, một mình mình chạy thân phố cụ này rất có thể bị chó nhà hàng quán ăn thịt đuổi rượt.

Quả đúng như nó nghĩ. Đàn chó đuổi theo, định bỏ da nó. Các bạn có biết không, thỏ co cẳng chạy vươn lên là ngay vào trong chòi gác nhưng tên quân nhân chẳng hay biết được những điều gì hết. Đàn chó xông đến định lôi thỏ ra cơ mà tên bộ đội canh lại ngỡ bầy chó mong muốn giỡn với mình, hắn nổi nóng phang luôn luôn mấy báng súng. Bọn chó sủa om sòm rồi chạy mất.

Thấy đã mất nguy, thỏ nhảy đầm ngay vào trong lâu đài. Nó cho thẳng địa điểm công chúa, lẻn bên dưới gầm ghế nàng, nó khẽ cào chân nàng. Công chúa tưởng là nhỏ chó của chị em nên mắng:

- Mi có đi chỗ khác không!

Thỏ cào chân thanh nữ lần sản phẩm công nghệ hai, công chúa lại mắng:

- Mi có đi nơi khác không!

Thỏ không còn bối rối, nó cào lần vật dụng ba, lúc đi công chúa bắt đầu nhìn xuống và nhận biết chiếc dây buộc nghỉ ngơi cổ thỏ. Công chúa bế nó lên vào lòng, có vào phòng hỏi:

- Thỏ yêu quý ơi, thỏ hy vọng gì thế?

Thỏ đáp:

- nhà tôi là tín đồ giết rồng, hiện sẽ tới đây. Nhà sai tôi vào xin bánh mì từ bàn tiệc của vua.

Công chúa nghe nói mừng lắm. Chị em cho điện thoại tư vấn ngay tín đồ làm bánh vào, sai đem nguyên một chiếc bánh mì, thứ mà lại vua vẫn thường xuyên ăn. Thỏ lại nói:

- Xin cho những người thợ có bánh ra ngoài cho tôi, khiến cho lũ chó nhà hàng thịt không dám rượt theo tôi.

Người thợ làm cho bánh bế thỏ cho tận trước cánh cửa trọ. Rồi thỏ ôm bánh mì bằng hai chân trước đi bằng hai chân sau, rước bánh vào mang lại chủ. Dịp đó phái mạnh thợ săn nói:

- Thấy chưa, ông công ty quán ơi, trăm đồng quà kia là của mình rồi.

Trong khi chủ quán còn vẫn kinh ngạc, đàn ông thợ săn nói tiếp:

- Vâng, ông chủ ơi, bánh đã tất cả rồi, tiếng tôi lại muốn ăn uống cả món giết rán của phòng vua nữa kia.

Chủ quán đáp:

- Để xem cố gắng nào!

Nhưng chủ quán không dám đánh cuộc nữa. Cánh mày râu thợ săn call cáo cùng bảo:

- Chú cáo thân mến, chú hãy vào lấy món giết rán của vua ăn ra đây cho ta.

Con cáo lông đỏ này luồn tài rộng thỏ. Nó cứ tìm ngõ nghách mà đi yêu cầu không nhỏ chó nào quan sát thấy. Nó lẻn vào bên dưới gầm ghế công chúa ngồi, cào chân nàng. Công chúa nhìn xuống, nhận thấy sợi dây buộc sống cổ cáo. Chị em bế cáo vào phòng, và hỏi:

- Cáo yêu mến ơi, cáo mong mỏi gì thế?

Cáo đáp:

- chủ tôi là bạn giết rồng, hiện đang tới đây. Nhà sai tôi vào xin giết mổ rán, thứ nhưng mà vua vẫn ăn.

Công chúa cho điện thoại tư vấn đầu bếp, sai có tác dụng món thịt rán vua vẫn ăn, rước ra cửa mang lại cáo. Cáo bưng đem dĩa thịt, vẫy đuôi xua đuổi ruồi bâu bên trên thịt, rồi mới mang lại cho chủ. Con trai thợ săn bảo công ty quán:

- Thấy chưa, ông chủ ơi, bánh mì, giết thịt đã bao gồm rồi. Hiện thời ta muốn ăn uống cả món rau ở trong nhà vua nữa.

Chàng call sói cùng bảo:

- Chú sói thân mến, chú hãy vào đem món rau của vua ăn uống ra đây mang lại ta.

Xem thêm: Buồn Cười Chết Đi Được "Tập Làm Văn" Tả Con Rệp, Buồn Cười Chết Đi Được Tập Làm Văn Tả Con Rệp

Sói chẳng sợ hãi ai phải nó vào thẳng lâu đài, đến phòng công chúa, nó khẽ kéo áo chị em để chị em quay lại. Nàng nhận ra sợi dây buộc sống cổ nó, chuyển nó vào phòng với hỏi:

- Sói thương mến ơi, sói ao ước gì thế?

Sói đáp:

- nhà tôi là người đã giết mổ rồng, hiện đang tới đây, chủ sai tôi vào xin món rau, thứ nhưng vua vẫn ăn.

Công chúa cho call đầu bếp, sai làm cho món rau như vua vẫn ăn uống đem ra tận cửa cho sói. Sói bưng thẩu rau đem đến cho chủ. đại trượng phu thợ săn bảo nhà quán:

- Thấy chưa, ông nhà ơi, bánh mì, thịt, rau vẫn có. Giờ đồng hồ ta lại muốn ăn uống đồ ngọt của vua nữa.

Chàng điện thoại tư vấn gấu và bảo:

- Chú gấu thân mến, chú vốn say mê liếm thứ ngọt, chú hãy vào lấy món đồ ngọt của vua nạp năng lượng ra đây cho ta.

Gấu lạch bạch chạy vào lâu đài. Dọc đường, ai thấy cũng kị đường cho chú đi. Tới vọng gác, bộ đội canh giơ súng ngăn cấm đoán vào. Gấu nhảy đầm lên, vả cho tên quân nhân mấy dòng tát vào má bắt buộc và má trái. Nó đánh đấm đổ cả chòi gác. Rồi gấu đi thẳng liền mạch vào nơi công chúa, đứng ngay sau lưng nàng, khẽ gầm gừ. Công chúa cù lại, nhận ra gấu, bèn điện thoại tư vấn nó vào phòng với hỏi:

- Gấu yêu mến ơi, gấu ao ước gì thế?

Gấu đáp:

- nhà tôi là fan đã giết thịt rồng, hiện đã ở đây. Chủ sai tôi vào xin món đồ ngọt mà lại nhà vua vẫn dùng.

Công chúa mang lại gọi bạn thợ có tác dụng bánh ngọt, sai làm thứ bánh ngọt vua vẫn ăn, mang ra cửa mang lại gấu. Gấu liếm mang đến đường rơi dưới lên cả bên trên bánh, rồi nó đứng dậy, bưng bánh về mang đến chủ. Quý ông thợ săn bảo với nhà quán:

- Thấy chưa, ông chủ ơi, bánh mì, thịt, rau, đồ ngọt gồm cả rồi. Tiếng ta lại hy vọng uống thiết bị rượu vang mà lại vua thường xuyên uống.

Chàng hotline sư tử với bảo:

- Chú sư tử thân mến, chú vốn cùng thích nhâm nhi chút rượu. Chú hãy vào mang thứ rượu vang vua vẫn uống đem lại đây cho ta.

Sư tử đi nghênh ngang thân đường, ai thấy nó cũng chạy. Tới địa điểm chòi gác, bộ đội canh cản con đường nó, nó rống lên một tiếng, đa số thứ bắn tứ tung. Sư tử mang lại trước phòng công chúa, đem đuôi quất gõ cửa. Công chúa ra, nhìn thấy sư tử, thiếu phụ hoảng sợ, tuy thế nàng phân biệt ngay nó nhờ dòng khóa xoàn ở cổ. đàn bà gọi nó vào phòng cùng hỏi:

- Sư tử mếm mộ ơi, sư tử hy vọng gì thế?

Sư tử đáp:

- chủ tôi là fan đã thịt rồng, hiện vẫn ở đây. Nhà sai tôi vào xin rượu vang nhưng nhà vua vẫn uống.

Công chúa mang lại gọi bạn hầu rượu, sai đem thứ rượu nho vua vẫn uống ra mang đến sư tử. Sư tử nói:

- Để tôi đi xem bao gồm đúng lắp thêm rượu ấy không.

Sư tử đi theo bạn hầu xuống hầm rượu. Tín đồ này định lấy thứ rượu dùng cho gia nhân. Sư tử bảo:

- Khoan, hóng ta nếm coi đã.

Sư tử từ rót nửa bình, tu một hơi cạn. Nó bảo: - Không, không hẳn thứ này.

Người hầu rượu liếc ngó sư tử, rồi ra khu vực thùng rượu khác, định rước thứ rượu sử dụng cho quan nguyên soái. Sư tử lại bảo:

- Khoan, nhằm ta nếm coi đã.

Sư tử từ bỏ rót nửa bình, rồi uống hết. Nó nói:

- gồm khá hơn, nhưng vẫn không phải.

Người hầu rượu tức giận nói:

- Đồ súc vật đần độn độn nhưng cũng nói chuyện rượu.

Sư tử vả ngay mang đến gã một chiếc vào sau gáy làm gã té ra bất tỉnh nhân sự. Dịp tỉnh dậy gã lẳng yên dẫn sư tử đến hầm rượu dành cho nhà vua. Sư tử lại rót nửa bình nếm thử với nói:

- rất có thể đúng thứ này rồi.

Sư tử sai gã tê rót đầy sáu chai, rồi thuộc đi lên. Lúc ra tới mặt ngoài, sư tử chuếnh choáng tương đối say. Gã kia đem rượu ra tận cửa cho nó. Nó cắn giỏ rượu vào mồm cùng tha về cho chủ. Quý ông thợ săn bảo công ty quán:

- Thấy chưa, ông nhà ơi, bánh mì, thịt, rau, thứ ngọt cùng rượu vang của vua có đầy đủ cả. Giờ đồng hồ ta bắt đầu cùng mấy bé vật trải nghiệm đây.

Chàng ngồi vào ăn uống uống, lại phân tách cho thỏ, cáo, sói, gấu, sư tử cùng ăn uống và cùng uống. đấng mày râu thấy công chúa vẫn yêu mình cần vui lắm. Ăn xong, đấng mày râu nói:

- Ông chủ ơi, tôi đã siêu thị như vua rồi. Giờ đồng hồ tôi hy vọng vào hoàng cung xin cưới công chúa đây.

Chủ quán nói:

- làm thế nào có chuyện đó được. Công chúa đã gồm nơi gồm chốn rồi. Bây giờ làm lễ cưới mà?

Chàng rút khăn tay nhưng mà công chúa vẫn trao cho nam nhi ở bên trên núi rồng lúc trước, chiếc khăn gói bảy mẫu lưỡi của bé quái vật. Chàng nói:

- Ta đã có vật này vào tay. Nó sẽ giúp đỡ ta trong việc ấy.

Chủ quán xem cái khăn rồi nói:- Những bài toán khác hoàn toàn có thể tin được, nhưng việc này không dám tin. Tôi sẵn lòng xin cuộc cả cửa ngõ nhà, sân vườn đây.

Chàng thợ săn lấy ra một loại túi tất cả nghìn đồng vàng bỏ trên bàn, rồi nói:

- Tôi cũng xin cuộc vị trí vàng này.

Ở trong hoàng cung, vua hỏi công chúa:

- Mấy loài vật cứ đi ra lấn sân vào trong cung, bọn chúng đến con có việc gì thế?

Nàng đáp:

- nhỏ chẳng dám thổ lộ điều đó. Xin phụ thân cứ cho người đi gọi người sở hữu của chúng tới đây, lúc đó cha sẽ rõ.

Vua mang lại kẻ hầu đến quán trọ mời người đàn ông lạ mặt. Kẻ hầu đến đúng vào lúc chàng thợ săn tấn công cuộc với công ty quán. Dịp đó quý ông nói:

- Ông thấy chưa, ông chủ. Vua không nên kẻ hầu đi mời tôi đó, nhưng mà tôi chưa đi đâu.

Chàng bảo người hầu:

- Ngươi về tâu vua xin gởi quần áo hoàng tộc cho ta, cấp cho ta cỗ xe cộ sáu ngựa với một vài quân hầu.

Vua được tin báo, hỏi công chúa:

- thân phụ biết làm thế nào bây giờ?

Công chúa thưa:

- Xin cứ triệu vào với chu cấp phần đông thứ như cánh mày râu đòi. Phụ thân sẽ ưa thích về câu hỏi ấy.

Vua không nên đem quần áo hoàng tộc với một cỗ xe cộ sáu con ngữa cấp mang lại chàng, lại cấp cho cho một số trong những người nhằm hầu hạ mang đến chàng. Thấy đoàn tín đồ kéo đến, cánh mày râu thợ săn nói với công ty quán:

- Thấy chưa, ông chủ ơi, núm là tôi được triệu vào cung đúng nghi lễ nhưng tôi đòi.

Chàng mặc áo quần hoàng tộc, thay theo cái khăn gói lưỡi rồng, rồi lên xe cộ vào chầu. Thấy nam nhi đến, vua hỏi công chúa:

- Ta phải tiếp hắn cố kỉnh nào đây?

Nàng đáp:

- Xin phụ thân cứ ra đón, sẽ không uổng công đâu.

Vua ra đón nam nhi vào, mấy loài vật cũng vào theo. Vua chỉ cho phái mạnh ngồi giữa vua và công chúa. Viên thống chế ngồi ghế chú rể ở phía bên kia buộc phải hắn không nhận ra được chàng. Bảy loại đầu dragon được lấy ra trưng bày. Vua phán:

- từ bây giờ ta gả phụ nữ cho quan thống chế là để thưởng cái công vẫn chém được bảy dòng đầu dragon này.

Chàng thợ săn tức thì đứng lên, mở từng đầu dragon một cùng hỏi:

- cố gắng bảy loại lưỡi rồng đâu rồi?

Hoảng sợ, nguyên soái tái mặt, không biết vấn đáp sao bây giờ, cơ mà hắn núm nói liều:

- Rồng không có lưỡi.

Chàng thợ săn nói:

- Chỉ các đứa gian trá mới không có lưỡi. Còn lưỡi rồng đó là vật làm chứng cho tất cả những người chiến thắng.

Chàng mở gói ra, fan ta thấy bảy loại lưỡi rồng. đấng mày râu gắn lưỡi vào từng mẫu đầu rồng, trái nhiên phần nhiều khớp hết. Tiếp nối chàng đưa mang lại công chúa xem loại khăn thêu tên phụ nữ và hỏi, đàn bà đã mang đến ai loại khăn ấy. Công chúa đáp:

- cho tất cả những người đã chém chết bé rồng.

Chàng lại hotline từng con vật một lại, toá sợi dây buộc ở cổ chúng, tháo mẫu khóa vàng ở cổ sư tử. Quý ông đưa tất cả cho công chúa cùng hỏi của ai. Con gái đáp:

- Mấy gai dây buộc cổ và cái khóa quà này là của tôi, tôi phân chia cho mấy con vật để thưởng công bọn chúng đã góp công giết rồng.

Khi ấy đàn ông thợ săn bắt đầu nói:

- Đánh dragon xong, thần vượt mệt bắt buộc ngủ thiếp đi, thừa thời gian đó tên nguyên soái cho chặt đầu thần. Sau đó gã đưa công chúa đi cùng mạo nhận chủ yếu hắn là fan đã thịt rồng. Mấy mẫu lưỡi, mấy gai dây và loại khăn tay của công chúa là vật chứng cho vấn đề lừa dối của hắn.

Rồi cánh mày râu kể tiếp chuyện mấy con vật đã đi tìm rễ cây trường thọ về để cứu vớt chàng như vậy nào. 1 năm qua phái mạnh đã đi phiêu bạt gần như nơi nào, rồi cuối cùng cũng quay lại đúng chỗ đây. Nhờ nhà quán nói mang lại nghe cơ mà chàng hiểu rằng mưu mẹo lừa dối của thương hiệu nguyên soái. Vua hỏi công chúa:

- có đúng tín đồ này vẫn chém chết rồng không?

Nàng đáp:

- Thưa đúng vậy ạ. Giờ con new dám nói công khai cái tội dơ bẩn của tên nguyên soái. Nhỏ không nói thì chuyện cũng lộ rồi. Nguyên soái đang bức con hứa đề xuất giữ kín. Việc con xin nhằm sau một năm một ngày new làm lễ cưới cũng cũng chính vì chuyện ấy.

Vua mang đến triệu mười nhị vị mưu sĩ mang lại để luận tội. Tên nguyên suý bị khép án phanh thây bởi vì bốn nhỏ bò mộng kéo. Xử tội hắn xong, vua cho đấng mày râu thợ săn lấy công chúa. Phong đấng mày râu làm phó vương trong cả nước. Đám cưới được tổ chức triển khai rất trọng thể. Phó vương cho những người đi đón tía đẻ và bố nuôi mình, khuyến mãi hai người tương đối nhiều châu báu. Phó vương cũng ko quên chủ nhân quán trọ, cho triệu con người ấy vào và bảo:

- Ông nhà thấy không, tôi đã mang công chúa. Công ty cửa, sảnh vườn đơn vị ông tiếng là của tôi.

Chủ quán thưa:

- Thưa như vậy là đúng lý.

Nhưng phó vương trẻ em tuổi đáp:

- Ta khoan hồng cho ông đấy. Nhà cửa, sảnh vườn vẫn là của ông, còn nghìn quà nọ ta khuyến mãi thêm mang đến ông đó.

Từ đó phó vương và công chúa sống mừng quýnh và rất hạnh phúc. Theo sở trường cũ, nam giới thường hay đi săn, mấy nhỏ vật trung thành với chủ cũng thường theo chủ.

Gần đó bao gồm một khu vực rừng. Bạn ta đồn trong rừng bao gồm quỷ, vày ít ai đã vào rừng mà lại ra được. Phó vương trẻ em tuổi rất mong mỏi vào vùng rừng núi ấy đi săn. Nam giới cứ vật nài mãi tới khi công ty vua cho phép mới thôi. đại trượng phu lên ngựa, rước theo một đoàn tùy tùng cực kỳ đông. Vừa mới vào trong rừng, con trai thấy bé hươu lông white như tuyết. Quý ông bảo những người dân theo hầu:

- Hãy chờ ta ở đây! Ta mong mỏi săn nhỏ thú rất đẹp kia.

Chàng thúc ngựa chiến đuổi theo nhỏ hươu, chỉ bao gồm mấy con vật theo nam giới thôi.

Đoàn tùy tùng đợi cho tới chiều buổi tối mà ko thấy phó vương trẻ em tuổi tảo ra. Chúng ta đành quay con ngữa về báo cùng với công chúa:

- Phó vương vãi săn xua theo một bé hươu trắng sống trong khu rừng rậm thiêng cùng không thấy fan trở ra.

Công chúa lo cho ông chồng vô cùng. Trong những lúc ấy, nam nhi vẫn mãi xua theo bé thú mà chẳng sao theo kịp được nó. Cứ đúng lúc chàng thấy vừa tầm bắn thì này lại nhảy xa hơn và ở đầu cuối chạy phát triển thành mất.

Lúc này chàng mới thấy tôi đã vào quá sâu vào rừng. đấng mày râu đưa cái tù và bằng sừng lên rúc một hồi, ko thấy trả lời vì không có bất kì ai nghe được giờ đồng hồ tù với của chàng. Bóng đêm bao trù, cả khu rừng, nam nhi thấy mình chẳng thể về kịp nữa. đại trượng phu xuống ngựa, lại mặt một gốc ây đốt lửa định bụng vẫn ngủ đêm ở đó.

Chàng vừa ngồi xuống mặt đống lửa, mấy loài vật cũng ở xuống xung quanh đó. Chàng tất cả cảm tưởng có tiếng người vọng lại. Phái mạnh nhìn xung quanh chẳng thấy gì. Lát sau lại thấy bên cạnh đó có tiếng rên hừ hừ từ trên cao vọng xuống. Con trai ngước lên thì thấy một mụ bà ngồi nuốm vẻo trên cành cây. Mụ rên:

- Hừ, hừ, hừ, tôi giá cóng cả người.

Chàng nói:

- rét thì xuống trên đây sưởi cho ấm người.

Nhưng mụ ta đáp:

- chịu đựng thôi. Bè lũ thú của ngươi vẫn xé xác ta.

Chàng đáp:

- bà bầu già, bà mẹ cứ xuống! bọn chúng không làm gì mẹ đâu.

Bà già chính là một mụ phù thủy. Mụ bảo:

- Để ta ném một cây gậy xuống. Ngươi cứ đem gậy đập lên sườn lưng chúng là chúng sẽ không làm những gì ta nữa đâu.

Rồi mụ ném xuống một chiếc gậy nhỏ. Nam giới lấy gậy đập lên lưng mấy nhỏ vật. Bọn chúng nằm yên với bị hóa đá ngay lập tức tức khắc. Không hẳn lo về mấy con vật nữa, mụ phù thủy bắt đầu nhảy xuống, đem gậy đập vào bạn chàng, trở thành chàng hóa đá. Mụ cười rú lên, lôi đấng mày râu và mấy con vật xuống một cái hố mà trong hố cũng có tương đối nhiều vật hóa đá như vậy.

Công chúa ở trong nhà đợi chàng, hóng mãi ko thấy chồng về, chị em càng lo sợ. Đúng dịp đang thấp thỏm ấy thì fan anh đi về hướng đông ni cũng tới xứ này. Chàng đi tìm việc có tác dụng chẳng được, cứ lang thang đây đó, dạy mấy loài vật nhảy múa làm cho trò vui. Bỗng chàng đột nhiên nghĩ ra ý mang đến gốc cây bao gồm cắm lưỡi dao khi hai anh em chia tay mỗi cá nhân một ngả để thấy em bản thân ra sao. Tới nơi, nam nhi thấy bên mặt dao của em, một nửa bị rỉ, nửa còn lại vẫn còn sáng. đấng mày râu đâm ra lúng túng thầm nghĩ:

- cứng cáp em ta chạm mặt nạn lớn, nhưng có lẽ còn cứu vãn được vì nửa dao kia vẫn còn đấy sáng.

Chàng gấp dẫn đám súc vật đi về hướng tây. Thời gian tới cổng thành, quân nhân canh ra hỏi có cần phải tin cho vợ biết không: tự mấy ngày nay, hoàng hậu rất lo về sự việc vắng mặt của phó vương, chỉ sợ phó vương vãi đã bỏ xác trong rừng thiêng.

Lính canh tưởng chàng chính là vị phó vương trẻ tuổi, vị nom hai người giống nhau quá, và quý ông lại cũng có một bọn súc đồ gia dụng đi theo. Nam nhi biết ngay lập tức là lính canh sẽ lầm mình với em mình. đấng mày râu nghĩ:

- tốt nhất có thể là ta hãy dấn đi. Bao gồm thế ta càng dễ cứu vớt em ta hơn.

Chàng để lính canh đưa vào trong cung, phái mạnh được đón tiếp rất vui vẻ. Công chúa cứ tưởng đó là ông chồng mình bắt buộc hỏi:

- Sao con trai vắng bên lâu thế?

Chàng đáp:

- Anh bị lạc trong rừng. Search mãi bắt đầu thấy con đường ra.

Tối đến nam giới vào nằm chóng của phó vương, nhưng chàng đặt thanh gươm nhị lưỡi chắn giữa mình cùng công chúa. Công chúa cũng chẳng hiểu cầm cố nào, tuy nhiên cũng không dám hỏi. Nam nhi ở lại vài ba ngày để thăm dò thông tin về khu rừng thiêng kia, rồi con trai nói:

- Ta đề xuất đến kia săn lần nữa!

Vua với công chúa can ngăn, nhưng chàng vẫn đi cùng dẫn một đoàn tùy tùng hết sức đông. Ở vào rừng đấng mày râu trông thấy một con hươu trắng, nam giới cũng gặp mọi sự như em mình trước đó, phái mạnh bảo đoàn tùy tùng:

- Ta mong săn con thú kia. Hãy tại đây đợi cho đến khi ta cù trở lại.

Chàng phi con ngữa rượt săn nhỏ mồi, mấy bé vật chạy theo chàng. Cánh mày râu không sao theo kịp con hươu ở trong rừng sâu. Bóng đêm buông xuống dịp nào không hay, chàng buộc phải ngủ lại trong rừng. Lửa vừa đội lên thì cánh mày râu nghe bên trên đầu tất cả tiếng rên:

- Hu, hu, hu, tôi lạnh cóng cả người.

Nhìn lên thấy mụ phù thủy đã ngồi bên trên cây, đàn ông nói:

- trường hợp rét thì xuống trên đây sưởi cho nóng người lên.

Mụ đáp:

- chịu thôi, mấy con vật kia nó sẽ cắm xé ta.

Chàng nói:

- bọn chúng không làm gì mẹ đâu.

Mụ nói với xuống:

- Ta ném cho ngươi một chiếc roi, ngươi quất mỗi con một roi thì chúng không làm gì được ta nữa.

Chàng thợ săn không tin tưởng điều đó. đại trượng phu nói:

- Ta không tiến công mấy loài vật của ta. Mày hãy xuống bởi không ta đã lôi mày xuống.

Mụ thét lớn:

- Mày mong mỏi gì nào? Mày làm những gì được tao nào?

Chàng đáp:

- không xuống thì tao bắn cho ngươi rơi xuống.

Mụ nói:

- mi cứ việc bắn, ta không sợ đạn đâu.

Chàng hấp thụ đạn và bắn mụ, nhưng đạn thì chẳng xuyên được bạn mụ. Mụ mỉm cười sằng sặc với hét:

- mi đã bắn trúng ta đâu.

Chàng thợ săn bất chợt nghĩ ra cách. Phái mạnh bứt tía cái cúc bạc trên áo và nạp vào súng. Như vậy, tà thuật của mụ sẽ hết linh. đàn ông bấm cò phun thì mụ la lên một tiếng với lộn nhào rơi xuống đất. Nam nhi dậm chân lên người mụ với nói:

- con mụ phù thủy già, trường hợp mày ko nói em tao bây giờ ở đâu, ta vẫn túm mụ ném vào lửa.

Mụ hại quá, van xin tha cùng nói:

- quý ông cùng mấy bé vật đã bị hóa đá nằm ở trong một chiếc hố.

Chàng bắt mụ mang tới đó, nạt mụ cùng nói:

- bé mụ phù thủy già kia, giờ mi phải tạo cho em ta với mọi loài vật này sinh sống lại. Hoặc cố kỉnh hay là ta ném ngươi vào lửa.

Mụ cầm dòng roi khẽ đập vào đá, tức khắc em cánh mày râu và mấy con vật sống lại. Những người khác như lái buôn, thợ thủ công, mục đồng cũng sinh sống lại. Họ đứng dậy cảm ơn con trai đã cứu vãn họ, rồi kéo nhau ai về nhà nấy.

Anh em sinh đôi lại gặp mặt nhau. Họ hết sức phấn kích và ôm choàng nhau hôn. Hai bằng hữu túm rước mụ phù thủy, trói ghì lại cùng quẳng vào lửa. Mụ phù thủy bị chết thiêu. Ngay lập tức sau đó, cả cánh rừng bừng sáng, hoàn toàn có thể nhìn thấy cung điện phía xa, cách đó chỉ ba giờ đường bộ. Bây giờ hai bằng hữu cùng trở về nhà. Dọc đường đồng đội kể lẫn nhau nghe chuyện mình. Nghe em nói, đấng mày râu được lên nuốm vua trị vị đất nước, thì tín đồ anh bảo:

- Điều ấy anh vẫn biết. Lúc anh vào thành, bạn ta tưởng nhầm anh là chú phải đã đón anh với mọi nghi lễ của bậc vương giả. Công chúa cứ tưởng anh là chồng, bắt buộc anh ngồi ăn uống cạnh nàng, ngủ tầm thường một giường với nàng...

Mới nghe cho tới đó, fan em nổi cơn ghen, rút ngay kiếm chém anh đầu lìa ngoài thân. Thấy anh ở chết, máu tuôn chảy, khi ấy người em ăn năn hận vô cùng. Con trai thốt lên:

- Anh đã cứu giúp ta, mà lại ta lại giết thịt anh!

Và chàng tỉ ti thảm thiết. Thấy vậy thỏ chạy cho tới nói để mình đi đem rễ cây cải tử hoàn sinh. Rồi thỏ chạy ngay lập tức đi lấy và về kịp lúc, bạn chết sống lại và không hề hay biết về vệt thương trên mình. Hai tín đồ lại lên đường. Fan em nói:

- Nom anh như thể em y hệt. Anh cũng mang áo hoàng bào như em, cũng đều có mấy con vật đi theo.

Giờ mọi cá nhân vào thành bởi một cổng, cùng từ nhị phía cùng cho chỗ vua ngự. Hai bằng hữu từ hai vấp ngã cùng một cơ hội tới nhì cổng thành, bộ đội canh ở hai cổng thuộc vào trình báo vua là phó vương vãi dẫn mấy con vật đi ăn uống đã về. Vua phán:

- Sao lại sở hữu chuyện ấy, nhị cổng thành phương pháp nhau bao gồm đến một giờ đường bộ kia mà!

Giữa dịp ấy, từ nhị phía khác nhau, hai anh em cùng bước tới sân rồng. Vua hỏi công chúa:

- bé hãy nói ai là ông xã con! tín đồ này kiểu như y hệt bạn kia, ta ko sao biệt lập được.

Công chúa hoảng sợ, băn khoăn nói sao. Thiếu phụ chợt ghi nhớ tới mấy tua dây vàng buộc cổ mấy con vật. Thiếu phụ ngó tra cứu thì thấy con sư tử có đeo khóa tiến thưởng ở cổ. Thiếu nữ mừng quá, reo lên:

- người dân có con sư tử này đi theo new thật là chồng con.

Phó vương nhảy cười nói:

- Thưa quả thật vậy.

Xem thêm: Nhạc Tiếng Anh Cho Người Học Tiếng Anh Hay Nhất (2019), Những Bài Hát Tiếng Anh Hay Nhất Mọi Thời Đại

Mọi người ngồi vào bàn, ăn uống rất vui vẻ. Buổi tối hôm ấy, khi phó vương vào nệm nằm, công chúa nói:

- tại sao mấy đêm trước, đêm nào đấng mày râu cũng để một thanh kiếm giữa giường, thiếp cứ cho rằng chàng mong giết thiếp.