Chẳng may em đánh vỡ một lọ hoa đẹp

     

Phải chào bán chó, lão Hạc mắt ầng ậng nước, rồi hu hu khóc. Ông giáo thì mong ôm choàng đem lão nhưng òa lên khóc

Tham khảo bài bác làm của bạn Nguyễn Thị Oanh lớp 8A trường trung học cơ sở Lâm Đồng

Ngày nhỏ, người nào cũng có lần làm hỏng, làm hư đồ đạc và vật dụng trong gia đình. Em cũng đã có một đợt trót nghịch ngợm làm vỡ một lọ hoa cực kỳ đẹp của bà. Tội trạng ấy đã đem đến cho em các bai học.

Bạn đang xem: Chẳng may em đánh vỡ một lọ hoa đẹp

Đó là 1 trong những lọ hoa bởi gốm sứ bát Tràng được tráng men trắng, vẽ mực xanh mịn màng, sáng bóng. Nó được trân trọng để lên trên bàn thờ thân nhà. Bà mẹ em nói đó là một trong những kỉ thứ thời con trẻ của bà, bà đang giữ gìn, thương cảm chiếc lọ ấy mấy chục năm nay, lọ hoa này có số tuổi nhiều hơn thế cả tuổi của mẹ em. Bà quý mẫu lọ ấy lắm. Thỉnh phảng phất bà lại có lọ ra vệ sinh cho sáng sủa bóng. Những lần như thế, bà ngắm chiếc lọ ngần ngừ chán, đôi mắt đã nhăn nheo vì thời hạn lại ánh lên vẻ long lanh kì lạ. Người nào cũng biết tình yêu bà dành cho chiếc lọ nên hết sức giữ gìn, nâng niu. Những lần sửa sang bàn thờ mẹ lại cẩn thận đặt nó vào một trong những chiếc hộp xốp nhằm tránh va đập.

Buổi sáng sủa hôm ấy.

Mọi tín đồ trong nhà em đi làm hết cả. Bà đi sang đơn vị bà láng giềng chơi. Em sống nhà 1 mình buồn quá bèn rủ mấy anh bạn sang bên đá bóng, sân công ty em rất rộng, đủ cho chục đứa bằng tuổi em đá bóng, nghịch nghịch. Đi một vòng xung quanh xóm, em đã hotline được sáu thằng bạn cùng sang trọng chơi.


 Cả lũ hò reo hào hứng với trái bóng tròn. Em thê hiện tài năng bằng phần nhiều đường dắt bóng vằn vèo và hồ hết cú bớt “thần sầu”. Đang bao gồm bóng vào chân, em có được một chân tung một cú sút thật mạnh. “Rầm!”. Cửa nhà em mở tung. Trơn va vào cửa, rơi “bịch!” xuống sân. Đáng lẽ buộc phải chạy ra đóng cửa thì em lại quá hồi hộp với trái bóng nhưng hăm hở xả thân đá tiếp.

Em lại sở hữu bóng trong chân. Dắt bóng. Rê bóng. Và… “Sút!”. Em hét lên và co chân sút láng về phía “khung thành” team bạn. Mà lại bóng lao trực tiếp vào nhà, bay về phía bàn thờ, đập vào chiếc lọ. Lọ hoa từ trên cao rơi xuống đổ vỡ tan thành phần lớn mảnh vụn. Em hoảng hốt dấn thân nhà. Sững sờ. Trời ơi! Biết làm sao bây giờ?

Đám các bạn xôn xao rồi từng đứa một đi về. Em lúng túng ngồi lo lắng. Biết nói gì với bà bây giờ? Bà sẽ rất tức giận. Bà đang la mắng em. Bố mẹ sẽ mắng mỏ trách, thậm chí… đánh em. Em nhắm mắt lúng túng nghĩ đến những điều hoàn toàn có thể xảy ra.

Xem thêm: Bài Học Rút Ra Từ Chiến Tranh Thế Giới Thứ Nhất Là Gì, Just A Moment

Em đang đau đớn vì lỗi lầm của chính bản thân mình thì tiếng gậy lộc cộc phòng xuống sân vang lên. Bà vẫn về! Em chạy vội vàng ra sân, miệng lắp bắp: “Bà… bà ơi!”. Bà ngấc lên quan sát em, băn khoăn lo lắng hỏi: “ Sao gắng con? Có việc gì nhưng mà mặt tái mét lại thế?”. Em run rẩy: “Bà ơi… cái lọ hoa bị vỡ. Con… bé xin lỗi”. Bà khẽ giật mình. Bà đi nhanh vào nhà, sững sờ nhìn đầy đủ mảnh vụn đổ vỡ tan tành của mẫu lọ bà hằng gìn giữ mấy chục năm. Em nôn nóng tránh cơn giận của bà hoàn toàn có thể đến bởi một câu nói dối: “Chúng nhỏ đá bóng… Thằng Tí nó sút vào”. Bà ko nói gì chỉ run run lượm đầy đủ mảnh vụn đặt vào một chiếc bình cũng bởi gốm.

Đúng lúc ấy, cha mẹ em đi làm việc về. Em lại khiếp sợ tránh tội bằng tiếng nói dối như khi nãy. Mẹ chú ý nhìn vào mắt em hỏi nhỏ: “Con nói thật chứ?”. Em nhắm mắt, cúi đầu nói khe khẽ: “Vâng ạ!”. Bà bầu không nói gì nữa, lẳng yên đi sẵn sàng bữa trưa.

Bữa cơm trắng trưa hôm đó là một bữa cơm buồn. Cả nhà lặng lẽ ăn không ai nói câu gì. Tốt nhất là bà. Người ăn uống chưa hết sống lưng cơm đã xong đũa lấn sân vào phòng. Đôi đôi mắt bà u sầu, ảm đạm bã. Em ăn cũng không lặng lòng. Trời ơi! Em đã làm những gì thế này? Chỉ vày mải mê chơi đá bóng, chỉ vì bất cẩn mà em đã làm mất đi đi một kỉ vật giá trị của bà. Cơ mà tội lỗi rộng là em vẫn nói dối. Lời nói dối trơn tru như 1 đứa gian sảo chuyên nghiệp. Đổ tội mang đến thằng Tí, em đã tránh khỏi những la rầy, trách mắng, tuy vậy không tránh khỏi sự dằn vặt về tội trạng của chính mình.


*

Chẳng may em tấn công vỡ một lọ hoa đẹp. Hãy đề cập lại vấn đề đó


Giấc ngủ trưa ko an lành. Em thấy một bóng người bay ra từ mẫu lọ hoa vẫn vỡ. Đó là một người lớn tuổi trông cực kỳ đỗi thân quen thân. Cụ nhìn em chú ý rồi thở dài hỏi: “Sao nhỏ lại nói dối? Sao nhỏ lại nói dối?…”. Câu hỏi cứ vang dội đầy ám ảnh. Em lúng túng ngồi bật dậy, các giọt mồ hôi ướt váy đìa. Em vội vã đi sang phòng bà rồi cứ vậy òa khóc nức nở:

– Bà ơi… Hu hu…!

Bà lo lắng hỏi:

– Con làm sao vậy?

– Hu hu… Bà ơi, bé đã nói dối. Thiết yếu con đã làm vỡ tung lọ hoa của bà…

Bà ôm em vào lòng, xoa đầu em rồi thủ thỉ:

– bé biết nhận lỗi là tốt. Bé biết không, kia là loại lọ ông khuyến mãi bà lúc còn trẻ. Bà cất giữ nó đang lâu…

Trời ơi, vậy cụ công cụ bà trong niềm mơ ước vừa rồi là ông nội em đó. Bố đã từng kể rằng ông mất khi ba còn nhỏ, bà cứ ngơi nghỉ vậy nuôi ba lớn lên. Em chỉ được nhận thấy ông qua một bức vẽ truyền thần. Chẳng vậy cơ mà em thấy khuôn mặt ấy vượt quen thân.

Xem thêm: It Was So Late That Nothing Could Be Done

Em dịu lòng khi vẫn nói ra được lời thú lỗi của mình. Vậy là bà ko trách mắng gì em. Càng suy nghĩ về dòng lọ sẽ vỡ, em càng thấm thìa hơn cảm xúc gia đình êm ấm thiêng liêng. Chú ý quanh bà, em hiểu rõ rằng mỗi đồ vật đều có cuộc sống đời thường riêng của nó. Mỗi món đồ đều lắp với một kỉ niệm riêng mà chỉ đông đảo ai biết trân trọng tình cảm new hiểu được.